Nhìn Mầm Biết Cây

Chương 11: Bạn trai

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Hôm nay Lục Bác Tây lái một chiếc xe thể ȶᏂασ phô trương, Lê Kiến Khanh yêu cầu cậu đi đường cao tốc. Cô tựa vào thành cửa sổ, để gió thổi suốt dọc đường, xua đi sự khô nóng trong cơ thể.

Lê Kiến Khanh cùng bạn học hợp tác kinh doanh vài tài khoản mạng xã hội, trong đó có một mảng là trải nghiệm ẩm thực, cô và Lục Bác Tây đã đến một cửa hàng trong danh sách đó.

Cửa hàng không lớn, vào giờ tan tầm, người nghe tiếng tìm đến rất đông. Ông chủ thông báo với Lê Kiến Khanh rằng cần phải ngồi ghép bàn, thế là cô và Lục Bác Tây ngồi cùng một phía.

Khi bát mì nóng hổi được bưng lên, Lục Bác Tây hỏi: “Bây giờ có thể nói được chưa?”

Lê Kiến Khanh tỏ vẻ tập trung thổi cho mì nguội bớt: “Không có gì, chỉ là công việc gặp chút khó khăn thôi.”

Lục Bác Tây biết đối tượng phỏng vấn của cô là Lục Vi Chi nên lên tiếng an ủi: “Tuy anh trai anh không dễ gần lắm, nhưng cũng không đáng sợ đến thế đâu. Nếu phỏng vấn không thuận lợi, em cũng đừng để bụng.”

Lục Vi Chi sinh ra đã ngậm thìa vàng quý giá nhất của nhà họ Lục, lại là rồng trong biển người, hiển nhiên mang thân phận cao quý. Tuy nhiên, ấn tượng mà anh mang lại cho mọi người luôn là phong độ và lịch sự, đương nhiên Lục Bác Tây nói ra những lời an ủi, không quá lo lắng việc anh trai mình sẽ làm khó Lê Kiến Khanh như thế nào.

Lê Kiến Khanh chọc vỡ quả trứng lòng đào trong bát, cười như không cười: “Vậy sao? Thế thì có lẽ anh không hiểu rõ anh ấy lắm rồi.”

Việc Lục Bác Tây nói tốt cho Lục Vi Chi khiến Lê Kiến Khanh hơi khó chịu, môi trên mím lại. Cô đưa tay lấy lọ gia vị đựng sa tế, không cẩn thận làm đổ: “Á…”

Dầu ớt tràn ra mặt bàn, nhỏ xuống chân Lê Kiến Khanh. Lục Bác Tây nhanh tay lẹ mắt, rút khăn giấy lau cho cô.

Đôi tất chân của Lê Kiến Khanh bị dầu đỏ thấm đẫm, ngay khi Lục Bác Tây vừa chạm vào chân cô, cô như có phản ứng tâm lý dữ dội, giữ chặt tay cậu lại: “Đừng!”

Tâm tư của chàng trai trẻ không được tinh tế tỉ mỉ cho lắm, lúc đầu Lục Bác Tây không hiểu chuyện gì, ngước mắt lên nhìn thì thấy mặt Lê Kiến Khanh đã đỏ bừng.

Chỉ chạm vào chân thôi mà đã xấu hổ đến mức này sao.

“Anh không chạm vào em nữa.” Lục Bác Tây khẽ hắng giọng: “Bé cưng, em tự lau đi.”

Lê Kiến Khanh nhận lấy khăn giấy, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Cảm ơn.”

Trong lòng Lê Kiến Khanh đang sụp đổ, lại bị Lục Bác Tây hiểu lầm cô là một cô gái ngoan hiền bảo thủ rồi. Thật ra chỉ là cái chạm vừa rồi của anh khiến Lê Kiến Khanh nhớ đến bàn tay mạnh mẽ của người đàn ông kia khi thọc sâu vào dưới váy mình thôi.

Lê Kiến Khanh cũng sợ bạn trai phát hiện ra, bản thân cô đang ngồi yên ổn bên cạnh anh đây, nhưng lớp tất chân ở gốc đùi đã bị xé rách một mảng lớn.

Quán mì ồn ào tiếng người, ở một nơi tràn đầy hơi thở cuộc sống như thế này, Lê Kiến Khanh lại cảm thấy bên dưới lại ẩm ướt rồi.

Nếu có thể, Lê Kiến Khanh hận không thể lập tức kéo Lục Bác Tây đi thuê phòng ngay. Tiếc là cô không thể để lộ bản thân, hơn nữa, cô đã là sinh viên năm hai rồi mà bây giờ vẫn là một đứa trẻ đáng thương bị mẹ gọi điện kiểm tra nếu 10 giờ chưa về nhà.

Mang theo tâm lý vừa thích cậu, vừa thấy có lỗi với cậu, Lê Kiến Khanh đưa tay chạm nhẹ vào má Lục Bác Tây: “Vẫn là anh tốt nhất.”

Trai xinh gái đẹp luôn đặc biệt thu hút ánh nhìn, thực khách ngồi đối diện đã nhìn họ vài lần. Lục Bác Tây nắm lấy tay Lê Kiến Khanh: “Hôm nay anh đã đưa ra một quyết định sai lầm.”

“Chuyện gì cơ?”

Lục Bác Tây hạ thấp giọng, nói bên tai Lê Kiến Khanh: “Lẽ ra anh không nên nghe lời em đến cái quán mì chết tiệt này, người lạ nhiều quá.” Cậu Lục có chút không vui: “Nếu ở trong phòng riêng, chắc là anh đã có thể hôn em rồi.”

“Vậy thì chịu thôi.” Lê Kiến Khanh rút tay lại: “Anh buộc phải nghe lời em.”

Lục Bác Tây cười một tiếng: “Phải, cô cả Lê.”

Lê Kiến Khanh nở nụ cười ngọt ngào, duy trì cho đến khi cô quay lại ăn mì. Hơi nóng của nước dùng mờ ảo, nhưng cô lại nhớ đến Lục Vi Chi.

Nếu không có anh, không có trải nghiệm trong văn phòng của anh, hôm nay vốn dĩ đã là một ngày hẹn hò hoàn hảo của cô và Lục Bác Tây rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương