Nhìn Mầm Biết Cây

Chương 12: Chuyến du lịch gia đình

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Cuối hè, khu nghỉ dưỡng ven biển sang trọng do hai nhà Lục - Lê hợp tác khai thác tại Đông Nam Á chính thức hoàn thành. Cha của Lê Kiến Khanh là Lê Giới quyết định cả nhà cùng đi, vừa để tham dự lễ khai trương vừa để nghỉ dưỡng.

Ai cũng biết, mẹ của Lê Kiến Khanh là Từ Uyển Vân quản giáo cô rất nghiêm khắc, cô không có quyền đi du lịch riêng với bạn bè, du lịch gia đình chính là cơ hội duy nhất của cô.

Cơ hội hiếm có, Lê Kiến Khanh vẫn khá vui vẻ, cô đã thu dọn hành lý từ trước một tuần. Là người chuẩn bị kỹ càng nhất trong nhà, vậy mà cô lại đến muộn vào ngày khởi hành.

Sau khi xử lý xong nhiệm vụ khẩn cấp ở tòa soạn tạp chí, Lê Kiến Khanh bắt taxi đến sân bay. Vì cô đến muộn nên khi lên máy bay riêng của cha, chỗ ngồi dành cho cô không còn nhiều.

Lê Kiến Khanh vốn muốn ngồi cùng mẹ, nhưng dạo gần đây tình cảm của Từ Uyển Vân và Lê Giới cực kỳ tốt, hai người ngồi trên băng ghế đôi, tay nắm chặt tay, quấn quýt không rời.

Băng ghế dài đã bị đám con cháu chiếm lĩnh. Tuy Lê Kiến Khanh chưa đủ chín chắn nhưng vẫn có sự khác biệt lớn với lũ trẻ con. Trẻ con sáu bảy tuổi đang ở cái tuổi nghịch ngợm đáng ghét, đặc biệt là có đứa cháu trai cứ hễ thấy cô là lại thích giật tóc cô.

Lê Kiến Khanh không muốn ngồi sô pha, bèn làm nũng với cha mẹ: “Cha, cha ngồi mất chỗ của con rồi, con ngồi đâu bây giờ?”

Lê Giới cười nói: “Cái gì mà chỗ của con? Nói cho hẳn hoi xem nào.”

Lê Kiến Khanh đang định lý luận với Lê Giới thì từ hàng ghế sau vang lên giọng của mẹ cả: “Kiến Khanh, qua bên này ngồi với bác, có chỗ cạnh cửa sổ con thích này.”

Lê Kiến Khanh được mẹ cả gọi qua, bên cạnh Lê Nhược Chiêu, vị trí trong cùng sát cửa sổ vẫn còn trống.

Sắc mặt Lê Kiến Khanh thay đổi đôi chút. Lê Nhược Chiêu ngồi ở ghế giữa, phía ngoài là Lục Vi Chi. Cô muốn vào trong thì phải đi ngang qua anh, mà anh thì đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Cửa sổ máy bay chưa đóng, ánh mặt trời chiếu vào phác họa nên đường nét nghiêng của khuôn mặt anh.

Lê Nhược Chiêu định đánh thức Lục Vi Chi, nhưng Lê Kiến Khanh đã ngăn lại: “Không cần đâu chị.”

Chỗ ngồi rộng rãi, đủ cho một người đi qua. Lê Kiến Khanh bước vào, không ngờ máy bay đột nhiên rung lắc dữ dội, cô đứng không vững, nghiêng người ngã xuống.

Đầu gối của Lê Kiến Khanh quỳ thẳng lên đùi Lục Vi Chi, cánh tay người đàn ông chắn ngang vòng eo mềm mại của cô, ngăn không cho cô tiếp tục ngã xuống: “Chậm thôi.”

Lục Vi Chi rõ ràng là bị cô làm cho tỉnh giấc. Cửa sổ chưa đóng, ánh nắng chiếu vào làm nổi bật những đường nét trên gương mặt anh. Tim Lê Kiến Khanh hẫng đi một nhịp: “Cảm ơn anh rể.”

Động tác của Lục Vi Chi rất lịch thiệp, lòng bàn tay không chạm vào eo Lê Kiến Khanh mà chỉ dùng cánh tay đỡ lấy cô một cách đơn giản.

Lê Nhược Chiêu ở bên cạnh không thấy có vấn đề gì, đỡ Lê Kiến Khanh một tay: “Chắc là gặp dòng khí lưu rồi.”

Tinh thần của Lê Kiến Khanh không yên, cô chỉnh lại tóc tai rồi ngồi vào chỗ.

Máy bay bay suốt bốn tiếng, đến nơi đã là năm giờ chiều.

Cả gia đình dùng bữa tối tại một nhà hàng ngoài trời bên bờ biển. Lê Kiến Khanh hơi say máy bay, chỉ ăn vài miếng đã buông đũa.

Buổi tối cha cô có tiệc xã giao, sau bữa ăn, Lê Kiến Khanh cùng Từ Uyển Vân và những người khác thong thả đi bộ về khách sạn.

Từ Uyển Vân đề nghị đi dạo bên ngoài, mẹ cả gật đầu, Lê Nhược Chiêu đi cùng.

Từ Uyển Vân hỏi Lê Kiến Khanh: “Con có đi không?”

Lê Kiến Khanh xua tay: “Con muốn về phòng nằm, giờ đầu óc vẫn còn choáng váng lắm.”

Lê Nhược Chiêu chu đáo nói với Lục Vi Chi: “Em đi dạo với mẹ, anh sáng nay mới đi công tác về, trưa lại bay tiếp, anh cũng về nghỉ ngơi cho tốt đi.”

“Ừm.”

Chớp mắt, trên đường về khách sạn chỉ còn lại hai người Lê Kiến Khanh và Lục Vi Chi.

Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, cô đi trước, anh đi sau. Hai người cách nhau một khoảng, bóng dáng kéo dài chồng lên nhau.

Nếu không phải đường về khách sạn chỉ có lối này, Lê Kiến Khanh thà đi đường vòng còn hơn là đi cùng Lục Vi Chi.

Lục Vi Chi thong thả bước đi, còn bước chân của Lê Kiến Khanh thì ngày càng nhanh, nhanh đến mức người có mắt đều có thể nhận ra ý định chạy trốn của cô.

Cuối cùng cũng đi xa đến mức không thấy bóng dáng Lục Vi Chi đâu nữa, Lê Kiến Khanh thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vấn đề mới lại nảy sinh, cây cối ở khu vực này của khu nghỉ dưỡng rất rậm rạp, đường xá được thiết kế quanh co, cô chỉ mải lo tránh xa Lục Vi Chi mà không chú ý nên đã bị lạc đường.

Lê Kiến Khanh đi lung tung trên những con đường nhỏ trong khu biệt thự, vô tình đi lạc vào khu vườn ngoài trời của một căn biệt thự.

“Ưm… sướиɠ quá, cho em nữa đi…”

Cửa sổ sát đất của biệt thự đang mở toang, gió biển thổi tung rèm cửa, một đôi nam nữ đang giao hợp sau tấm rèm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương