Chuyển ngữ: Shy
-
Lê Kiến Khanh vốn là người có ý chí rất yếu. Cô rất muốn chất vấn Lục Vi Chi vì sao lại quyến rũ mình, nhưng nhìn vào gương như thế này, rốt cuộc là ai quyến rũ ai còn chưa chắc.
Trông Lục Vi Chi bình tĩnh và tỉnh táo hơn cô rất nhiều.
Lê Kiến Khanh quay đầu lại, một tay chống lên ngực Lục Vi Chi, muốn đẩy anh ra. Ánh mắt vô tình lướt qua, bắt gặp phần quần bị chống lên thành một đường nét khổng lồ rõ rệt, cô nhất thời ngây người.
Đến khi hoàn hồn lại, cô lập tức đụng phải ánh mắt của Lục Vi Chi. Rõ ràng anh đã nhận ra cô vừa nhìn chằm chằm vào hạ thân mình. Lê Kiến Khanh vội vàng dời mắt đi, càng che giấu càng lộ liễu: “Có gì đâu mà nhìn, cũng có phải em chưa từng thấy đâu.”
Lục Vi Chi bóp nhẹ má cô: “Đã thấy bao nhiêu người đàn ông rồi?”
“… Dù sao cũng không ít.”
Lê Kiến Khanh không muốn tỏ ra mình là người chưa từng trải. Thực ra cô cũng không ngây thơ đến vậy, cô từng xem phim đến mức gần như tê liệt cảm xúc. Nói chung, cô không phải kiểu con gái chỉ nhìn thấy bộ phận sinh dục của đàn ông là đỏ mặt.
Ngón tay cái của Lục Vi Chi đặt lên môi cô, hờ hững vuốt qua: “Đã từng ăn chưa?”
Lê Kiến Khanh như bị nổ tung. Màu hồng phấn lan ra như mực loang, nhuộm đỏ gò má và xương quai xanh của cô. Sao cô có thể từng làm chuyện đó được chứ? Hơn nữa, đường đường là thiên kim ŧıểυ thư, dựa vào đâu cô phải…
Lê Kiến Khanh tức đến mức há miệng cắn người. Cô cắn lên ngón tay Lục Vi Chi một cái rồi hừ lạnh: “Em không làm mấy chuyện như thế đâu nhé.”
Vốn dĩ Lục Vi Chi chỉ muốn trêu chọc cô một chút. Phản ứng của cô rất thú vị, giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, vừa ngậm vừa cắn ngón tay anh.
“Ừm, quả thật hiện giờ vẫn chưa ăn nổi.”
Lục Vi Chi cúi đầu hôn cô lần nữa. Dường như Lê Kiến Khanh đã không còn đủ sức chống cự cảm giác hôn môi cùng anh. Cô buông lỏng hàm răng, để đôi môi và đầu lưỡi đầy tính xâm lược của anh tiến vào.
Lục Vi Chi dẫn dắt bàn tay Lê Kiến Khanh đặt xuống phía dưới người mình. Chờ đến khi nếm hết chút hương vị nho cuối cùng còn sót lại trong khoang miệng cô, anh hơi lùi ra, thì thầm giữa đôi môi cô: “Giúp tôi cởi ra.”
Qua lớp quần, bàn tay Lê Kiến Khanh phủ lên vật thể cứng rắn ấy. Lục Vi Chi giữ lấy cổ tay cô. Trong trạng thái nửa chủ động nửa bị động, cô cởi quần anh xuống.
Vật nóng bỏng và cứng rắn đập lên mu bàn tay Lê Kiến Khanh, nặng trĩu. Cô cúi đầu nhìn một cái. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cô vẫn không nhịn được kinh ngạc. Lớn quá. Cô tuyệt đối không thể nuốt nổi thứ này, bất kể là phía trên hay phía dưới…
dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông lớn đến mức khiến người ta phát sợ, cong vút lên với hình dáng vô cùng đẹp mắt. Lê Kiến Khanh vận dụng kinh nghiệm xem phim của mình, phán đoán rằng dù đặt trong tiêu chuẩn đàn ông phương Tây, kích thước này cũng thuộc hàng đỉnh cao nhất.
Nói thế nào nhỉ, Lê Kiến Khanh thật sự có chút yêu cầu đối với ngoại hình của dươиɠ ѵậŧ. Rất nhiều nam chính trong phim châu Á có bộ phận sinh dục trông thiếu sức sống, khiến cô nhìn mà chẳng còn hứng thú. Còn phim Âu Mỹ thì vì khác biệt chủng tộc và văn hóa nên cảm giác nhập vai của cô lại không quá mạnh.
Mà của Lục Vi Chi thì khác. Kết hợp với gương mặt đẹp cực phẩm có khung xương mang nét phương Tây và làn da phương Đông của anh, quả thực khiến cô rung động.
Tiền đề là cả hai đều độc thân, chứ không phải giống như bây giờ, đang thử thăm dò bên rìa của sự loạn luân.
Hai chữ “loạn luân” gõ mạnh vào trái tim Lê Kiến Khanh. Cô hít mạnh một hơi rồi đột ngột rút tay lại: “Không được…”
Bầu ngực trắng mềm của Lê Kiến Khanh khẽ rung lên ngay trước mắt Lục Vi Chi, đầu ngực bị anh bóp đến đỏ ửng, bàn tay cô cũng mềm nhũn như vậy. Vừa rồi lúc nắm lấy dươиɠ ѵậŧ của anh, cảm giác mềm mại trơn mịn chẳng khác nào làn nước suối nóng.
Hơi nước và tiếng nước chảy quanh quẩn trong phòng tắm. Cơ thể Lê Kiến Khanh nóng bừng, môi khô khốc. Cô vô thức liếʍ nhẹ lên môi mình.
Đầu lưỡi khẽ thò ra, làm ẩm đôi môi. Động tác ấy chỉ diễn ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vậy mà đúng lúc đó cô lại ngước đôi mắt trong veo sáng ngời nhìn anh.
Ánh mắt Lục Vi Chi tối đi, anh cúi người xuống, vòng tay ôm lấy eo Lê Kiến Khanh rồi trực tiếp bế cô lên.
Đôi chân dài của Lục Vi Chi bước một bước vào bồn tắm đã đầy nước. Dòng nước nóng xối xuống khiến Lê Kiến Khanh cố gắng kìm nén tiếng kêu kinh hãi. Bộ đồ ngủ trên người cô nhanh chóng ướt sũng.
Lê Kiến Khanh quay mặt về phía tường. Thân thể nóng bỏng và nặng nề của Lục Vi Chi áp lên tấm lưng cô, khiến cô không khỏi run lên.
Những giọt nước lăn xuống trước ngực Lê Kiến Khanh. Lục Vi Chi ép sát người cô, bàn tay từ phía sau vòng ra phía trước, ôm lấy đôi bầu vυ" đang khẽ lay động, mạnh mẽ xoa nắn.