Chuyển ngữ: Shy
-
Bộ đồ ngủ đã ướt sũng rơi xuống bên chân. Lê Kiến Khanh bị Lục Vi Chi nắm lấy bầu ngực, xoa nắn một cách đầy du͙© vọиɠ, đầu ngón tay thỉnh thoảng lại vê nhẹ lên đầu vυ" của cô.
Làn da trắng của Lê Kiến Khanh sau khi bị nước nóng xối lên nhuốm một tầng hồng nhạt. Bàn tay còn lại của Lục Vi Chi đặt trên bụng cô, chậm rãi di chuyển xuống dưới. Sức lực của anh cực lớn, chỉ dùng ba bốn phần đã dễ dàng tách đôi chân đang khép chặt của cô ra.
Lục Vi Chi chạm tới nơi mềm mại giữa hai chân Lê Kiến Khanh. Dù toàn thân cô đều là nước, nhưng dịch dâm tràn ra từ nơi ấy vẫn có sự khác biệt rõ rệt, ẩm ướt, dính nhớp, tràn đầy dục tình.
Lục Vi Chi thấp giọng: “Ướt đến thế này rồi.”
Lê Kiến Khanh thừa nhận cơ thể mình rất nhạy cảm, nhưng lúc tự giải quyết nhu cầu, tuyệt đối chưa từng có tình trạng như hôm nay. Chỉ bị anh hôn và xoa ngực mà đã ướt đẫm như vậy: “Ưm… Đừng nói nữa…”
Lê Kiến Khanh khép chặt hai chân lại, kẹp lấy bàn tay Lục Vi Chi. Anh thuận theo mà rút tay về. Trái tim cô còn chưa kịp thả lỏng, vật nóng bỏng cứng rắn kia đã dùng tư thế không cho phép kháng cự nào, từ phía sau chen vào giữa hai đùi cô.
Toàn thân Lê Kiến Khanh lập tức căng cứng.
Hai chân cô khép kín không một khe hở, vậy mà thứ vừa to vừa cứng ấy lại như một lưỡi dao sắc bén, ép tách phần thịt mềm non nơi gốc đùi cô ra.
Một tiếng “bốp” vang lên. Lục Vi Chi va mạnh vào mông cô, thân dươиɠ ѵậŧ hung hăng cọ qua cửa huyệt đã tràn ngập dịch ướt.
Anh không thật sự tiến vào, nhưng vẫn mang đến cho cô cảm giác chấn động mãnh liệt. Lê Kiến Khanh kiễng mũi chân, suýt nữa bật thành tiếng: “Không được… Chị em vẫn còn ở bên ngoài…”
Lục Vi Chi là một thợ săn cực kỳ kiên nhẫn. Anh không vội hành động, chỉ dừng lại giữa hai chân cô như đang đặt ra một bài kiểm tra.
“Không muốn bị nghe thấy sao?” Anh cười khẽ: “Vậy thì đừng lên tiếng.”
Anh xấu xa quá mức, nói xong rồi cắn lên vành tai đỏ bừng của cô. Lê Kiến Khanh khẽ rên một tiếng. Dù bị anh xoa nắn hay cắn mυ"ŧ, cảm giác đều là đau đớn rất nhẹ pha lẫn kɧoáı ©ảʍ.
Lục Vi Chi bắt đầu chuyển động vòng eo. dươиɠ ѵậŧ áp sát lên vùng da mềm mại phía trước, liên tục gia tăng ma sát theo từng nhịp chuyển động giữa hai chân cô. Cảm giác huyệt nhỏ quá mức tinh tế và nhạy cảm, đến mức Lê Kiến Khanh thậm chí còn cảm nhận được từng đường gân nổi trên thân anh.
Lục Vi Chi đè sát lên lưng cô. Cơ thể đàn ông cao lớn khỏe mạnh hoàn toàn bao phủ lấy cô. Anh liên tục thúc vào cặp mông nhỏ của cô, khiến nơi mềm mại giữa hai chân ngày càng ướt đẫm, thân dươиɠ ѵậŧ cũng được dòng dịch của cô làm cho trơn nhẫy.
Lê Kiến Khanh căng chặt đến cực hạn, nhưng cơ thể lại chìm đắm trong cảm giác chưa từng có. Phần đầu cọ qua điểm nhạy cảm khiến cô run rẩy một cái.
Lục Vi Chi lập tức nhận ra. Anh xoay mặt cô lại, vừa hôn vừa hỏi: “Thích không?”
Sự cọ xát liên tục ấy khiến xương cốt Lê Kiến Khanh như mềm nhũn. Cô chỉ có thể phát ra những âm thanh nghẹn ngào mơ hồ giữa đôi môi anh.
Đầu ngực của cô đã bị anh vò nắn đến hơi sưng đỏ, trên bầu ngực đều là dấu tay. Thế nhưng Lục Vi Chi vẫn không chịu buông tha, tiếp tục mạnh mẽ xoa nắn.
Lê Kiến Khanh giống như vừa trải qua một mùa mưa nóng ẩm kéo dài vô tận. Dường như toàn bộ hơi nước trong cơ thể đều theo nơi tiếp xúc thân mật nhất với Lục Vi Chi mà trôi đi hết.
Dường như cô có thiên phú bẩm sinh ở phương diện này. Khi đầu óc bắt đầu mơ hồ như phủ sương, cô vô thức nâng nhẹ mông lên, phối hợp với nhịp chuyển động của anh, khe khẽ rên: “Thoải mái quá…”
Trong lúc ý thức đang mơ hồ, Lê Kiến Khanh còn chủ động đưa đầu lưỡi ra đáp lại nụ hôn của anh. Câu lấy đầu lưỡi mềm mại trơn mịn ấy, Lục Vi Chi phát hiện ra rằng ŧıểυ công chúa nhà họ Lê khi chìm trong dục tình thực sự là một yêu tinh mê hoặc lòng người.
Huyệt nhỏ ẩm ướt trơn trượt quá mức, khiến phần đầu rất dễ áp sát tới cửa huyệt, mang đến cảm giác áp bức mãnh liệt. Hai cánh môi nhỏ dẫm nước run run khép mở kẹp lấy anh. Lục Vi Chi hơi đẩy hông về phía trước.
Lê Kiến Khanh nắm chặt lấy cánh tay anh: “Đừng! Em không chịu nổi…”
“Chỉ một chút thôi.” Giọng anh khàn thấp: “Từ từ làm quen.”
Cửa huyệt hồng non đã bị căng mở đến cực hạn, vậy mà cũng chỉ miễn cưỡng thích ứng được một phần kích thước của anh. Điều này hoàn toàn không thể gọi là “chỉ một chút”.
Lê Kiến Khanh sợ thứ quá mức to lớn ấy, nhưng sâu trong cơ thể lại dường như tồn tại một khát vọng còn mãnh liệt hơn.
Khó khăn lắm mới thích nghi được với kích thước của anh, phần thịt mềm mại bên trong bắt đầu từng chút một mυ"ŧ lấy quy đầu. Lục Vi Chi bị cô hút đến tê dại cả eo hông, anh rút ra phía sau, rồi lại một lần nữa mạnh mẽ thúc vào.
Lục Chi Vi chỉ khẽ đưa vào khe thịt hồng hào chật hẹp kia, không đi sâu hơn nhưng lực độ vẫn không hề giảm. Bị anh cứ thế thọc vào rút ra, đôi chân của Lê Kiến Khanh yếu ớt chống đỡ trên mặt đất, phát ra những tiếng rên khe khẽ hòa lẫn dưới âm thanh của nước.
Một cánh tay của Lục Vi Chi vòng ngang eo cô. Không chỉ giữ chặt cô trong lòng, anh còn dùng tay vuốt ve những nơi nhạy cảm khác của cô.
Nhiều điểm nhạy cảm đồng thời bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, Lê Kiến Khanh xin tha: “Đừng mà, anh rể.”
Mông của Lê Kiến Khanh né về phía trước, Lục Vi Chi ấn lên bụng dưới của cô, ép cô trở lại, mạnh mẽ va tới, nhưng giọng nói vẫn ung dung, không nhanh không chậm: “Gọi tôi là gì?”
Khi đầu óc rối loạn, Lê Kiến Khanh không còn khả năng suy nghĩ. Cô chỉ mơ hồ nhớ rằng Lục Bác Tây rất thích cô gọi cậu là “anh trai”, nhưng bình thường cô luôn ngại ngùng không gọi.
Lê Kiến Khanh mềm giọng: “Anh trai…”
Lời vừa dứt, quy đầu hung hăng tiến vào cửa huyệt, Lê Kiến Khanh run rẩy, dịch nóng tuôn trào. Lục Vi Chi rên khẽ, ôm lấy eo cô, xuất ra giữa hai chân cô.