Nhìn Mầm Biết Cây

Chương 19: Em không dám

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Nước nóng vẫn đang xối xả, dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đục sau khi bị pha loãng thì chảy dọc theo mặt trong đùi của Lê Kiến Khanh, tan biến vào vũng nước trên sàn.

Cửa huyệt bị ma sát đến vừa đau vừa tê, vẫn còn đang chìm trong dư vị của cao trào, Lê Kiến Khanh hoàn toàn không thể hoàn hồn lại được.

Lục Vi Chi buông tay ra, đầu gối của Lê Kiến Khanh mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi người anh.

Lục Vi Chi ôm lấy eo Lê Kiến Khanh, ngăn đà ngã của cô, rồi bế cơ thể ướt đẫm của cô đặt lên ghế sô pha. Anh dùng khăn tắm quấn chặt lấy cô, còn bản thân thì thay một bộ quần áo khô ráo.

Khi anh tiến lại gần, vừa chạm vào chân cô, Lê Kiến Khanh đã lập tức bừng tỉnh, kinh hãi lùi lại liên tục: “Anh làm gì vậy?”

Lê Kiến Khanh kinh hãi không chỉ vì Lục Vi Chi, mà còn vì chính bản thân mình, người vừa bị du͙© vọиɠ khống chế mà thốt ra những tiếng rêи ɾỉ nỉ non.

Lục Vi Chi dừng lại, lau vệt nước trên tay: “Giúp em lau sạch, em nghĩ gì thế?”

Lê Kiến Khanh nắm chặt khăn tắm: “Em tự làm được.”

Lục Vi Chi vốn dĩ thấy Lê Kiến Khanh không còn sức lực mới làm vậy: “Em tự làm được là tốt.” Vẻ mặt đề phòng của cô trông khá thú vị, anh nhếch môi cười: “Nếu tôi muốn làm gì thì lúc nãy đã làm rồi.”

Chuyện tối nay chỉ là ý muốn nhất thời, thời gian và địa điểm đều không thích hợp, Lục Vi Chi cũng không chắc chắn liệu có nên nảy sinh mối quan hệ dây dưa với Lê Kiến Khanh hay không.

Không biết là do chưa rửa sạch hay do cảm giác bị bắn vào giữa hai chân quá sâu đậm, Lê Kiến Khanh luôn cảm thấy nơi đó vẫn còn dính dớp tϊиɧ ɖϊ©h͙ của người đàn ông.

Lê Kiến Khanh thầm may mắn vì Lục Vi Chi đã không làm đến bước cuối cùng, nhưng cơ thể lại dâng lên một cảm giác trống rỗng. Cô thẹn quá hóa giận nói: “Anh làm thế là quá đủ rồi.”

Lê Kiến Khanh nhận ra Lê Nhược Chiêu vẫn còn ở trong phòng: “Phải làm sao đây, chúng ta đã ở trong phòng tắm quá lâu rồi.”

Lục Vi Chi ừ một tiếng: “Thay quần áo rồi ra ngoài.”

Trong phòng tắm có một phòng thay đồ nhỏ, Lê Kiến Khanh thay quần áo của Lê Nhược Chiêu, cảm giác tội lỗi và phiền muộn đan xen. Giữa chị em với nhau, dù không thân thiết lắm thì việc mượn một bộ quần áo cũng là chuyện bình thường.

Nhưng dùng chung một người đàn ông thì lại là chuyện hoàn toàn khác.

Lê Kiến Khanh ghét cái cảm giác bị ép buộc phải trở thành kẻ trộm này.

Sau khi mặc đồ chỉnh tề, Lê Kiến Khanh cẩn thận mở cửa phòng tắm, chỉ thấy Lê Nhược Chiêu đang ngủ yên tĩnh trên giường.

Dáng vẻ lấm lét của Lê Kiến Khanh trông như một con thú nhỏ, Lục Vi Chi đứng sau lưng cô: “Cô ấy không tỉnh đâu.”

Lê Kiến Khanh nhanh chóng đóng cửa lại, đưa tay lên môi làm dấu suỵt: “Nhỏ tiếng một chút.”

Tại sao đạo đức lại suy đồi đến mức này, kẻ ngoại tình mà lại không thấy cắn rứt lương tâm chút nào sao?

Lê Kiến Khanh trừng mắt nhìn Lục Vi Chi, muốn tìm ra một chút sơ hở trên mặt anh, nhưng biểu cảm của anh vẫn bình thản: “Âm lượng của tôi hình như vẫn thấp hơn tiếng rêи ɾỉ lúc nãy của em đấy.”

Lê Kiến Khanh đỏ bừng mặt, tức giận giẫm mạnh vào chân anh một cái. Thực ra đây là cách cô hay đùa giỡn với Lục Bác Tây, kiểu nũng nịu của các cặp đôi yêu nhau, trong lúc nhất thời quên mất mà dùng lên người Lục Vi Chi. Anh hơi nhíu mày.

Lê Kiến Khanh phải đấu tranh tâm lý rất lâu nhưng vẫn không có can đảm đi ngang qua giường của Lê Nhược Chiêu. Lục Vi Chi hỏi: “Không đi sao?”

“Em không dám.” Lê Kiến Khanh thành thật thú nhận. Cô nhớ đến cha mình, lạnh lùng cười một tiếng: “Ha ha, đương nhiên anh sẽ không sợ…”

Lê Kiến Khanh chưa nói hết câu đã hốt hoảng nuốt ngược vào trong. Lục Vi Chi có lẽ đã mất kiên nhẫn với việc chờ đợi, anh cúi người bế thốc cô lên.

“Anh…”

Lục Vi Chi ấn gáy Lê Kiến Khanh: “Sợ thì ngậm miệng lại.”

Lục Vi Chi bế Lê Kiến Khanh trong lòng, mở cửa bước ra ngoài. Cô căng thẳng tột độ, không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ thấy chấn động trước tâm lý vững vàng (và mức độ mặt dày) của anh. Hai chân cô quấn qua eo anh, mặt vùi vào vai anh, vừa để che giấu diện mạo, vừa hít hà hơi thở nam tính trong lành và ấm áp.

Mấy bước chân mà Lê Kiến Khanh không dám bước đi đó, đối với Lục Vi Chi lại thật dễ dàng. Anh bế cô, vững vàng đi ngang qua giường của Lê Nhược Chiêu.

Tình cảnh hiện tại quá đỗi đặc biệt, khiến cho Lê Kiến Khanh khi trốn trong lòng Lục Vi Chi và ôm chặt lấy anh, nảy sinh một sự ảo giác về sự cộng sinh với người đàn ông xa cách này.

Ra khỏi phòng, Lục Vi Chi đặt Lê Kiến Khanh xuống. Bộ quần áo cô đang mặc rất bình thường, có thể trực tiếp dùng cái cớ vô tình bị nhốt ngoài cửa.

Hành lang đêm khuya vắng lặng không một bóng người. Vừa chạm đất, Lê Kiến Khanh không nói với Lục Vi Chi câu nào, lập tức quay người chạy xuống lầu.

Bóng dáng Lê Kiến Khanh biến mất nơi góc rẽ. Thời gian đã rất muộn, Lục Vi Chi quay trở lại phòng.

Ánh trăng vẫn lạnh lẽo như cũ, chiếu rọi vào căn phòng không bật đèn. Lục Vi Chi đứng bên cạnh giường, cầm ly thủy tinh lên uống một ngụm nước.

Dòng nước mát đi qua cổ họng, Lục Vi Chi cảm nhận được đầu lưỡi bị Lê Kiến Khanh cắn một vết thương nhỏ.

Lê Kiến Khanh không phải kiểu người có tính cách mãnh liệt, đặc biệt là khi đang chìm đắm trong du͙© vọиɠ. Vết cắn này xen lẫn trong nụ hôn đáp lại của cô, lúc đó Lục Vi Chi đang mải mê quấn quýt với chiếc lưỡi mềm mại mà cô dâng lên nên không để ý đến cảm giác đau.

Giống như một con mèo, vừa quấn quýt vừa biết cào người.

Lục Vi Chi đứng ngược sáng, thân hình cao lớn đổ bóng xuống giường. Người phụ nữ trên giường trở mình, từ từ mở mắt.

Lê Nhược Chiêu tỉnh dậy, nhìn về phía Lục Vi Chi. Sắc mặt cô thay đổi liên tục khi vừa từ giấc mộng thoát ra, còn anh từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ hờ hững, ung dung.

Lê Nhược Chiêu vươn vai một cái, cười nói: “Em thật tò mò, là người phụ nữ nào mà to gan đến thế?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương