Chuyển ngữ: Shy
-
Lục Vi Chi ở bên trong quá lâu, Lê Nhược Chiêu lo lắng anh xảy ra chuyện gì nên rời giường đi tới bên ngoài phòng tắm, đang định gõ cửa hỏi thăm.
Cô thấp thoáng nghe thấy tiếng rêи ɾỉ của phụ nữ, rất khẽ khàng, ngay lập tức bị vùi lấp trong tiếng nước chảy.
Bàn tay Lê Nhược Chiêu khựng lại giữa không trung.
Cô biết mình không nên làm phiền, quay trở lại giường. Vì đã uống thuốc nên tinh thần Lê Nhược Chiêu có chút mệt mỏi, cô nhắm mắt lại.
Không biết đã qua bao lâu, Lê Nhược Chiêu nửa tỉnh nửa mê, đôi mắt hé mở mơ màng, nhìn thấy Lục Vi Chi đang bế một người phụ nữ bước ra.
Người phụ nữ nép sát vào lòng Lục Vi Chi, tấm lưng được che phủ bởi một chiếc khăn tắm màu trắng, chỉ để lộ đôi bắp chân trắng nõn đang quấn chặt lấy thắt lưng anh.
Gắn bó khăng khít như thể mọc ra từ trên người Lục Vi Chi vậy.
Tim Lê Nhược Chiêu đập thình thịch một nhịp, cô giả vờ ngủ say, đợi đến khi Lục Vi Chi quay lại phòng mới ngồi dậy.
Trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.
Trong quan niệm của Lê Nhược Chiêu và Lục Vi Chi, tầm quan trọng của tình yêu gần như bằng không. Hai người đính hôn không dựa trên nền tảng tình cảm, cũng không cần thiết phải có, hoàn toàn là vì giá trị của đối phương.
Chỉ là giá trị cũng phân cao thấp. Sự coi trọng mà Lục Vi Chi nhận được trong gia tộc là tối cao, chỉ cần anh muốn, anh chính là người thừa kế tương lai của nhà họ Lục. Hoàn cảnh của Lê Nhược Chiêu thì phức tạp hơn một chút, nói một cách thực dụng, trong cuộc hôn nhân này, giá trị của Lục Vi Chi đối với cô lớn hơn nhiều so với giá trị của cô đối với anh.
Sống trong nhà họ Lê lâu ngày, tận mắt chứng kiến mô hình hôn nhân của cha mẹ, trước thềm đính hôn với Lục Vi Chi, Lê Nhược Chiêu đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cô có thể nhượng bộ một số quyền lợi và tự do để đổi lấy lợi ích tối đa. Ví dụ như, nếu anh có “vui chơi qua đường” ở bên ngoài, cô có thể nhắm mắt làm ngơ.
Cô sẽ giống như mẹ mình, đóng vai một người vợ đoan trang, thạo việc. Còn về đời sống tình cảm, theo tiêu chuẩn của một người vợ hoàn hảo, dĩ nhiên cô nên an phận thủ thường, ít nhất là về mặt ngoài không thể tự do như đàn ông.
Lê Nhược Chiêu không ngờ rằng, Lục Vi Chi lại thẳng thắn nói rõ chuyện không ràng buộc lẫn nhau. Cô từng nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của anh, nhưng rồi nhận ra anh khác với người cha tiêu chuẩn kép của mình, anh thực sự không để tâm.
Đính hôn nửa năm, Lê Nhược Chiêu và Lục Vi Chi chỉ xuất hiện cùng nhau trước mặt người ngoài, riêng tư thì giao thiệp rất ít. Cô đã thay vài đời nhân tình, vốn tưởng Lục Vi Chi sẽ còn nhiều hơn, nhưng dường như lại rất ít khi nghe nói tới.
Chính vì vậy, Lê Nhược Chiêu mới cảm thấy vô cùng kinh ngạc trước việc Lục Vi Chi đưa phụ nữ về phòng tối nay.
Vợ chồng vốn là người thân thiết nhất nhưng cũng xa lạ nhất, Lê Nhược Chiêu và Lục Vi Chi chỉ có xa lạ chứ không có thân thiết, giữa họ có một ranh giới, cô sẽ không bước qua, nên chỉ giả vờ như đã ngủ say.
Khi Lê Nhược Chiêu hỏi câu này, Lục Vi Chi nhớ lại dáng vẻ hoảng loạn lúc nãy của Lê Kiến Khanh: “Hơi nhát gan.”
Lê Nhược Chiêu nói đùa: “Nhát gan, nhưng khẩu vị chắc là không nhát rồi, vị hôn thê là em đây còn đang ở đây, cô ta muốn thay thế em sao?”
Lục Vi Chi nhìn thấu Lê Nhược Chiêu, cô không quan tâm đến tâm tư hay thể xác của anh thuộc về đâu, nhưng sẽ thăm dò xem địa vị của mình có bị đe dọa hay không.
Lê Nhược Chiêu quan sát Lục Vi Chi, tầm mắt vốn đang tập trung vào khuôn mặt anh, vô tình hạ xuống, nhìn thấy đường nét nơi hạ thân của anh.
Lê Nhược Chiêu ngẩn ra. Cô và Lục Vi Chi từng ở chung một phòng, cô biết mình không thể khiến anh có phản ứng như vậy.
Cho nên, anh vẫn chưa thỏa mãn chuyện vừa rồi, hoặc vẫn còn chưa đủ?
Lê Nhược Chiêu học cả cử nhân và thạc sĩ ở Mỹ, có thể coi là một “nửa quả chuối” (vỏ vàng ruột trắng), bề ngoài đoan trang uyển chuyển kiểu phương Đông, nhưng nội tâm lại cởi mở không gò bó.
Có lẽ, đã đến lúc nên thân mật hơn với Lục Vi Chi một chút.
Lê Nhược Chiêu nghĩ vậy, bèn nghiêng người nhích về phía Lục Vi Chi, khi sắp chạm vào, anh đã ấn vai cô lại.
Trái ngược với dấu vết tìиɧ ɖu͙© đang bừng phát dưới thân, thần sắc Lục Vi Chi rất nhạt nhẽo: “Khẩu vị cũng rất nhát, ít nhất là nhát hơn em nhiều.”
Lục Vi Chi đang nhắc nhở Lê Nhược Chiêu nên kiềm chế tham vọng của mình lại. Ý định ban đầu là nói so với Lê Nhược Chiêu, vừa nhìn Lê Kiến Khanh đã thấy cô không có chí tiến thủ.
Nhưng nói xong, Lục Vi Chi lại vô thức liên tưởng đến một ý nghĩa khác. Lúc đó anh chỉ mới đâm vào một chút, cô đã thắt lại cực chặt, nũng nịu nói là nuốt không trôi.
Lê Nhược Chiêu nhún vai: “Fine.” Cô quay về phía chăn của mình: “Ngủ đây, ngủ ngon.”
Sáng hôm sau, Lê Kiến Khanh lại thức dậy với quầng thâm dưới mắt, cô dùng kem che khuyết điểm để che đi, rồi xuống lầu ăn sáng.
Thời gian nghỉ dưỡng đáng lẽ phải thong thả, giờ này phần lớn mọi người vẫn chưa dậy.
Trên bàn ăn chỉ có Lê Nhược Chiêu ngồi đó, Lê Kiến Khanh chột dạ chào hỏi rồi ngồi xuống đối diện cô ấy. Sau khi bữa sáng được bưng lên, cô cụp mắt xuống, để tránh giao tiếp với Lê Nhược Chiêu, cô toàn tâm toàn ý cắt miếng thịt xông khói trong đĩa.
Lê Nhược Chiêu gọi quản gia tới: “Nửa đêm hôm qua có người ngoài nào ra vào không?”
Động tác của Lê Kiến Khanh dừng lại, con dao ăn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, soi bóng một đôi mắt đầy thấp thỏm.
Quản gia suy nghĩ một lát rồi nói: “Thưa cô chủ Lê, đúng là có một người.”
Nửa đêm hôm qua, Lê Kiến Khanh xuống lầu yêu cầu quản gia giúp cô mở cửa phòng, cô sợ hãi bị gọi tên, nhưng quản gia lại nói ra tên của một nữ diễn viên Thái Lan: “Rời đi lúc rạng sáng, tôi đã gọi xe cho cô ấy.”
Lê Nhược Chiêu không hỏi thêm: “Biết rồi, ông cứ coi như chưa từng gặp cô ta đi.”
Lê Nhược Chiêu tìm kiếm trên mạng, trong lòng đã hiểu rõ, hóa ra Lục Vi Chi thích kiểu phụ nữ gợi cảm nóng bỏng.
Nào biết người phụ nữ đó là do em họ của Lê Nhược Chiêu đưa về, cô ất hỏi về người ngoài ra vào, dĩ nhiên quản gia sẽ không nghĩ tới trên đầu Lê Kiến Khanh.
Lê Kiến Khanh đặt dao xuống: “Em ăn no rồi.”
Lê Nhược Chiêu hỏi: “Hôm nay chỉ ăn một chút vậy thôi sao?”
“Em hơi bị lạ nước lạ cái.”
Nếu ăn tiếp, Lê Kiến Khanh sợ mình sẽ bị khó tiêu mất. Những ngày tháng làm chuyện lén lút này, quả thực không phải dành cho con người mà.