Nhìn Mầm Biết Cây

Chương 21: Sau này cô ấy sẽ gọi anh là anh rể

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Lục Bác Tây đến khu nghỉ dưỡng muộn hơn Lê Kiến Khanh một ngày, trước khi đến, cậu nói với Lê Kiến Khanh: “Nếu không có em ở đó, anh mới lười đến.”

Lê Kiến Khanh dĩ nhiên phải đáp lại tấm chân tình đó, ban ngày ban mặt đã lén chạy ra ngoài hẹn hò với cậu.

Nước biển xanh biếc, Lê Kiến Khanh giẫm chân trên cát trắng, nắm tay Lục Bác Tây đi dạo, đang đi, cậu bóp nhẹ lòng bàn tay cô: “Bé cưng, ôm anh một cái đi?”

Trong tình yêu, Lê Kiến Khanh có chút nhân cách kiểu lệ thuộc, rất thích ôm ấp, cộng thêm việc cô cảm thấy có lỗi với Lục Bác Tây nên đã dang rộng vòng tay ôm lấy cậu.

Lục Bác Tây rất cao, Lê Kiến Khanh vòng tay ôm lấy eo cậu, hơi kiễng chân, cằm tựa lên vai cậu.

Hướng mà Lê Kiến Khanh đang đối mặt, có hai bóng người từ sau cây cọ bước ra, từ xa tiến lại gần, đợi đến khi nhìn rõ, cô đột ngột đẩy Lục Bác Tây ra.

Lê Nhược Chiêu bật cười khanh khách nhìn cặp đôi này, Lục Vi Chi cũng khẽ nhếch môi, nhưng Lê Kiến Khanh lại cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Lục Bác Tây không hiểu chuyện gì, quay đầu lại, cậu biết Lê Kiến Khanh không muốn bị người nhà phát hiện, tưởng rằng cô sợ chuyện này.

Lê Kiến Khanh cố gắng thoát khỏi tay Lục Bác Tây nhưng bị cậu nắm chặt lấy, cậu dũng cảm và bình tĩnh đối mặt với anh trai và chị dâu tương lai: “Anh, chị Nhược Chiêu.”

Ý của Lục Bác Tây rất rõ ràng, cậu và Lê Kiến Khanh sớm muộn gì cũng phải công khai, trốn được một lúc chứ không trốn được cả đời.

Lê Nhược Chiêu giả vờ ngạc nhiên: “Bác Tây, em vẫn luôn gọi chị là chị dâu mà, hôm nay nắm tay Kiến Khanh nhà chị, đột nhiên lại đổi cách xưng hô rồi?”

“Anh ấy không có đổi cách xưng hô đâu.” Lê Kiến Khanh khô khốc chào hỏi: “Chị, anh rể.”

Lê Nhược Chiêu tiếp tục trêu chọc: “Em xem, Kiến Khanh đâu có gọi là anh trai đâu, xem ra lòng con bé vẫn ở nhà họ Lê, Bác Tây à, em đúng là thân ở Tào doanh lòng ở Hán rồi.”

Lục Bác Tây khẳng định chắc nịch: “Sau này cô ấy cũng sẽ gọi thôi.”

Điều Lục Bác Tây muốn bày tỏ là cậu đã xác định Lê Kiến Khanh, đã nhìn xa tới chuyện sẽ kết hôn với cô. Nhưng cùng một câu nói đó, lọt vào tai những người có kinh nghiệm khác nhau, lại gây ra hiệu ứng hoàn toàn khác biệt.

Chẳng phải hôm qua cô vừa mới nũng nịu gọi Lục Vi Chi là anh trai đó sao?

Vì đang đi nghỉ dưỡng nên Lục Vi Chi ăn mặc khá tùy ý, dưới ánh mặt trời, cảm giác lạnh lùng nghiêm nghị của anh giảm bớt, ngược lại có chút tản mạn, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía Lê Kiến Khanh.

Lê Kiến Khanh mặc một chiếc váy trễ vai màu xanh lá cây tươi mát, Lục Vi Chi không để lại dấu vết nào trên người cô, vì vậy cô có thể để lộ cổ và xương quai xanh cùng một mảng da trắng ngần.

Trời quá nóng, bên thái dương cô lấm tấm mồ hôi mịn, đôi má đỏ bừng vì nắng, hoặc có lẽ bây giờ không phải do nắng.

“Lục Bác Tây, không được nói nữa!”

Lê Kiến Khanh tận tình đóng vai một cô gái thẹn quá hóa giận, ngăn chặn phát ngôn nguy hiểm của Lục Bác Tây.

Lê Kiến Khanh đang cầm một cây kem có ba viên tuyết xếp chồng lên nhau, lúc nãy khi ôm Lục Bác Tây, cô cứ cầm hờ như vậy chứ chưa ăn. Cây kem mới chỉ cắn một miếng, tay cô run lên, viên kem trên cùng rơi xuống, trúng ngay chân Lục Vi Chi.

Lê Kiến Khanh rất lúng túng, Lục Vi Chi nhướng mày: “Cố ý?”

Lê Kiến Khanh đưa chân ra, nhanh chóng đá viên kem khỏi mu bàn chân Lục Vi Chi: “Không phải mà.”

Hành động này của Lê Kiến Khanh nhìn bề ngoài rất bình thường, giống như khi làm đổ canh lên người khác, phản ứng đầu tiên là giúp họ lau sạch để bù đắp vậy.

Ở bãi biển, mọi người đều đi chân trần, nói là đá, nhưng thực chất đầu ngón chân trắng nõn của Lê Kiến Khanh đã dán chặt vào mu bàn chân Lục Vi Chi mà lướt qua, viên kem tan chảy một nửa, dòng sữa mát lạnh thấm vào kẽ chân của cả hai.

Cảm giác dính nhớp này khiến Lê Kiến Khanh lại nhớ về ngày hôm qua.

Lê Nhược Chiêu và Lục Bác Tây với tư cách là người đứng xem, hoàn toàn không nhận ra điều gì, cô ấy dùng giọng điệu của người chị nói: “Kiến Khanh, không phải nên nói lời xin lỗi sao?”

Lê Kiến Khanh vùi ngón chân vào cát để xóa đi cảm giác dính dấp, cô đanh mặt lại: “Em đã nói là em không cố ý rồi mà.”

Lê Kiến Khanh vốn dĩ có sự sợ hãi tự nhiên đối với Lục Vi Chi, nếu là trước đây, cô không dám ngang ngược vô lý như vậy. Bây giờ thì khác rồi, cô có tâm lý phản nghịch đối với anh.

Lê Nhược Chiêu đang định lên tiếng lần nữa, Lục Vi Chi đã nói một câu: “Không sao.”

?

Lê Kiến Khanh trợn tròn mắt, nếu Lục Vi Chi nói không sao ngay từ lúc cô đính chính thì những chuyện sau đó đã không xảy ra, bây giờ lại biết giả vờ rộng lượng rồi.

Lục Bác Tây cũng nói: “Vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ, Kiến Khanh cũng đâu có cố ý.”

Lê Nhược Chiêu mỉm cười đầu hàng: “Rồi rồi rồi, nể mặt em bảo vệ con bé như vậy.” Cô nói với Lê Kiến Khanh: “Yên tâm đi, chị sẽ không mách lẻo với dì Vân đâu.”

Lê Kiến Khanh không cười nổi. Bây giờ điều cô lo lắng đã không còn là chuyện này nữa. Chuyện của cô và Lục Bác Tây bị mẹ biết, cô có lẽ sẽ cầm chắc cái chết. Còn chuyện của cô và Lục Vi Chi mà bị phát hiện, thì cô chắc chắn là chết không có chỗ chôn, loại bị đánh xuống mười tám tầng địa ngục ấy.

Lê Nhược Chiêu và Lục Vi Chi ra ngoài là có chuyện cần bàn, sau khi tách khỏi cặp đôi trẻ, cô tán gẫu: “Kiến Khanh và Bác Tây khá đẹp đôi đấy chứ, môn đăng hộ đối, hai nhà chúng ta lại càng thêm thân thiết.”

Ban đầu Lục Vi Chi không đáp lại, Lê Nhược Chiêu đành phải hỏi thêm: “Anh thấy sao?”

“Ừ.” Lục Vi Chi thong thả đáp: “Đúng là có thể càng thêm thân thiết.”

Lê Kiến Khanh và Lục Bác Tây đi về hướng khác, cậu hy vọng người nhà để lại ấn tượng tốt cho bạn gái: “Anh đã nói rồi mà, anh trai anh không đáng sợ đến thế đâu, đúng không?”

Lê Kiến Khanh buồn bực không nói lời nào. Có lẽ không thể trách Lục Bác Tây, ngay cả ở một nơi mà ai nấy đều đổ mồ hôi như bãi biển dưới nắng gắt thế này, Lục Vi Chi vẫn không hề mất đi vẻ thoát tục, anh mãi mãi là vị quý công tử phong độ ngời ngời, ai mà tin được sau lưng anh lại lén lút quan hệ bất chính với em dâu tương lai chứ?

Lê Kiến Khanh thầm hạ quyết tâm, cô tuyệt đối không để mọi chuyện tiếp tục diễn ra như thế này nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương