Chuyển ngữ: Shy
-
Lê Kiến Khanh nhìn Lục Bác Tây đang nắm tay mình.
Khuôn mặt Lục Bác Tây thừa hưởng nét anh tuấn từ cha, có chút giống với Lục Vi Chi, đôi lông mày toát lên vẻ kiêu ngạo khó thuần.
Lê Kiến Khanh nảy ra ý định, nếu sớm lên giường với bạn trai, có lẽ cô sẽ không đến mức không kiềm chế được bản thân như vậy nữa.
Lê Kiến Khanh áp dụng kinh nghiệm từ thời thơ ấu của mình. Trước khi trở về nhà họ Lê, cô đã cùng mẹ trải qua những ngày tháng rất nghèo khó, bạn học nữ ở trường mẫu giáo mặc một chiếc váy công chúa đính đầy đá pha lê, cứ khư khư giữ lấy váy không cho người khác chạm vào, Lê Kiến Khanh không có, chỉ biết đứng nhìn chằm chằm, ngưỡng mộ không thôi, đêm nào nằm mơ cũng thấy chiếc váy đó.
Rất giống một câu chuyện cổ tích theo kiểu trước ức chế, sau mới thỏa mãn. Về sau, Lê Kiến Khanh sở hữu rất nhiều món trang sức đắt giá. Đến sinh nhật mười tuổi, bà nội đích thân đeo lên cổ cô một sợi dây chuyền có giá trị liên thành. Giờ đây, cô vẫn thích những thứ lấp lánh, nhưng đã không còn khao khát chúng đến mức như khi chưa có được nữa.
Ừm, kiểu kiểu vậy đó.
Buổi chiều trời đổ mưa, Lê Kiến Khanh và Lục Bác Tây không kịp về nhà, đành trú mưa dưới một mái hiên gần đó.
Dưới mái hiên, diện tích chỉ có bấy nhiêu, cặp đôi đứng sát rạt, rất dễ lại ôm chầm lấy nhau.
Lê Kiến Khanh cố ý dán chặt vào người cậu, khiến Lục Bác Tây có thể cảm nhận rõ ràng những đường cong trên cơ thể cô. Rất nhanh, một vật cứng nóng hổi đã áp sát vào bụng dưới của cô.
Giọng Lục Bác Tây có chút khàn đặc: “Chuyện này không thể trách anh được rồi.”
Lê Kiến Khanh cảm nhận được: “Bác Tây, thực ra anh cũng….”
Thực ra anh cũng muốn em đúng không.
Cô không nói ra miệng được, nên đổi thành: “Thực ra anh cũng thích em đúng không.”
Lục Bác Tây xoa xoa tóc cô: “Dĩ nhiên là anh thích em rồi, bé cưng.”
Lê Kiến Khanh ôm Lục Bác Tây, nhìn ra đại dương xa xăm qua màn mưa, cô ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên người bạn trai trộn lẫn với mùi nước biển.
Nhưng ngay lúc này cô lại nhớ về ngày hôm qua, khi cô vùi đầu vào cổ Lục Vi Chi, trong hoàn cảnh cực đoan đó, hơi thở của anh đã chiếm lĩnh tâm trí cô một cách mạnh mẽ.
Biển cả mênh mông vô tận, Lê Kiến Khanh có chút thẫn thờ, với tư cách là bạn trai, Lục Bác Tây chắc chắn là muốn cô, vậy còn cô, thứ cô muốn là gì?
Lê Kiến Khanh ép bản thân đưa ra câu trả lời chính xác, và ông trời cũng ban cho cô một thời cơ thích hợp.
Sau khi lễ khai trương khu nghỉ dưỡng kết thúc, nhóm nhạc nữ mà Lê Kiến Khanh yêu thích sẽ có một buổi hòa nhạc trong chuyến lưu diễn thế giới tại Bangkok, cô đã xin phép Từ Uyển Vân để đi xem cùng bạn thân.
Từ Uyển Vân đồng ý, nói rằng không yên tâm về Lê Kiến Khanh nên muốn đi cùng, nhưng Lê Giới đột ngột quyết định dẫn bà đi công tác ở Singapore, nên đành thôi.
Lê Kiến Khanh nắm bắt cơ hội, lên kế hoạch kỹ lưỡng, cô đặt một khách sạn năm sao ở Bangkok. Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Don Mueang, cô lơ đãng nghe bạn thân lải nhải chuyện đu idol, cúi đầu gửi cho Lục Bác Tây đang ở khu nghỉ dưỡng cùng cha mẹ một tin nhắn.
“Ơ, cậu không ở cùng bọn tớ à?” Bạn thân hỏi.
“Không đâu.” Lê Kiến Khanh nắm chặt điện thoại, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi: “Tớ có… Chuyện khác quan trọng hơn cần làm.”
-
Ngày hôm đó Lục Bác Tây cùng gia đình ra khơi, cậu đang chơi lướt sóng trên mặt biển, còn Lục Vi Chi thì ở trên du thuyền đánh cờ với cha.
Lục Liên vừa đánh cờ vừa trò chuyện với con trai: “Cha sẽ nhân danh mẹ con, quyên tặng một loạt trường ŧıểυ học Hy Vọng cho các vùng nghèo khó.”
Mẹ của Lục Vi Chi lúc sinh thời rất quan tâm đến các hoạt động từ thiện, bà và Lục Liên có một quỹ từ thiện chung, sau khi bà qua đời quỹ vẫn tiếp tục hoạt động. Cách đây không lâu, quỹ từ thiện đã chính thức đổi tên, đổi thành tên của Lục Liên và người vợ hiện tại.
Lục Liên lo lắng Lục Vi Chi sẽ vì chuyện này mà nảy sinh bất mãn với mình, nhưng phản ứng của anh rất hờ hững, không nói gì cả.
Lục Vi Chi cầm quân đen, hạ xuống bàn cờ: “Nếu cha làm vậy vì cảm thấy tội lỗi thì không cần thiết đâu, con đang chuẩn bị thành lập một quỹ từ thiện mới rồi.”
Lục Liên ngẩn ra: “Tên của con và mẹ con sao?”
“Không. Chỉ có tên của mẹ thôi.”
Lục Liên biết con trai từ nhỏ đã rất có chủ kiến, nay ra ngoài phát triển lại càng độc lập và mạnh mẽ, ông với tư cách là cha cũng không thể can thiệp.
Lúc này người làm đi tới: “Cậu chủ, điện thoại của cậu rơi trên boong tàu ạ.”
Lục Vi Chi liếc nhìn: “Không phải của tôi.”
“Chắc là của Bác Tây rồi.” Lục Liên nhận ra: “Cứ để đây đi, đợi nó về rồi đưa cho nó.”
Lục Liên lòng nặng trĩu tâm sự, bỗng nghe thấy tiếng quân cờ rơi giòn giã, Lục Vi Chi thu tay lại: “Cha, cha thua rồi.”
Lục Liên ảo não: “Chỉ kém vài nước thôi.”
“Chẳng phải lúc nhỏ cha đã dạy con sao, đánh cờ luôn là ‘sai một ly, đi một dặm’.” Lục Vi Chi mỉm cười nói: “Đây không phải là vấn đề kém vài nước hay không.”
Trên biển nổi gió, thân tàu rung lắc, bàn cờ bị lật úp, quân đen quân trắng rơi đầy đất.
Lục Liên nhìn mà thấy phiền lòng, quay về phòng, Lục Vi Chi nhìn về phía xa, nơi tận cùng của biển cả, bầu trời đã tối sầm lại, mây đen giăng kín.
Gió mưa sắp đến.
Người làm ngồi xổm trên sàn dọn dẹp tàn cuộc, chiếc điện thoại trên bàn đột nhiên sáng lên.
Trên màn hình bỗng hiện rõ tên ghi chú của người gửi:
Bé cưng.