Chuyển ngữ: Shy
-
Giọng điệu khi hỏi của Lục Vi Chi không hề nghiêm khắc, nhưng Lê Kiến Khanh có dự cảm rằng, nếu cô thành thật trả lời cái tên hiển nhiên kia, kết cục sẽ không mấy tốt đẹp.
Lê Kiến Khanh không thể chấp nhận được: “Không thể nào, tại sao lại là anh, lần này rõ ràng em không gửi nhầm mà!”
Cô vô cùng khó hiểu: “Làm sao mà anh thấy được?”
Giọng điệu Lục Vi Chi hờ hững: “Dùng sinh nhật bạn gái làm mật khẩu, thực sự là thiếu sáng tạo.”
Lê Kiến Khanh không ngốc, đại khái đoán được quá trình: “Anh, sao anh lại biết sinh nhật của em?”
Công chúa nhỏ đón sinh nhật hận không thể cho cả thế giới biết, ảnh đăng lên mạng xã hội ít nhất cũng phải ba bài, một người ngoài cuộc không quan tâm như anh còn có ấn tượng.
Lục Vi Chi không đáp lại, ánh mắt dời xuống dưới. Cả hai chiếc váy ngủ trước sau của Lê Kiến Khanh đều là kiểu hai dây, vải mỏng như cánh ve, bao bọc lấy khuôn ngực tuyệt đẹp của cô, có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng đầu vυ" dựng đứng. Màu đen và trắng vẫn có sự khác biệt, chiếc váy ngủ màu trắng không chỉ để lộ hình dáng mà còn nhìn thấu được màu hồng anh đào.
Lục Vi Chi giống như người lớn trêu đùa trẻ con, cong ngón tay lại, cách một lớp vải, lướt qua đầu ngực của Lê Kiến Khanh: “Lần thứ hai mặc thành thế này, nhưng lại không được đúng người nhìn thấy, thất vọng lắm sao?”
Lê Kiến Khanh không dám gật đầu, đốt ngón tay của Lục Vi Chi cọ xát qua đầu ngực, khiến cô tê dại trong thoáng chốc.
Anh giống như đang tán tỉnh cô, cơ thể Lê Kiến Khanh đã cảm nhận được, nhưng cô lại chẳng thấy chút mập mờ nào, bởi vì cô nhìn thấy rõ ràng trong mắt anh rất tỉnh táo, du͙© vọиɠ chỉ chiếm một phần rất nhỏ, càng không nói đến chuyện yêu thích.
Con người Lục Vi Chi giống như ánh mặt trời phản chiếu trên băng tuyết, cực kỳ rực rỡ chói mắt, nhưng bản chất lại lạnh lẽo.
Lê Kiến Khanh vô thức lùi lại phía sau, những món đồ dưỡng da bày trên bàn vì động tác của cô mà khẽ lung lay, Lục Vi Chi ôm lấy eo cô: “Đã hết đường lui rồi, muốn ngồi lên không?”
Lê Kiến Khanh chưa kịp phủ nhận, lòng bàn tay Lục Vi Chi đã đỡ lấy eo mông cô, bế cô ngồi lên mặt bàn, những chai lọ trên bàn bị anh tùy ý gạt xuống đất, phát ra tiếng vỡ vụn.
Lê Kiến Khanh đau lòng đến mức sự chú ý bị lệch đi một chút: “Đắt lắm đó!”
Tổng giá trị bằng nửa căn nhà của người bình thường, đắt đến mức một phú nhị đại như cô cũng thấy xót xa.
Lục Vi Chi không ngờ Lê Kiến Khanh lại thốt ra câu này vào lúc này, anh khẽ cười một tiếng: “Sau này đền cho em.”
Lê Kiến Khanh hậm hực: “Không cần anh đền… Ưm…”
Cằm bị nâng lên, Lục Vi Chi hôn tới, anh cạy mở hàm răng của Lê Kiến Khanh, đầu lưỡi tiến vào, chuẩn xác quấn lấy đầu lưỡi cô, ướt át nóng bỏng quấn quýt lấy nhau.
Thân hình to lớn của người đàn ông đè ép lên Lê Kiến Khanh, cô chịu áp lực nặng nề, lưng tựa vào gương, mặt gương lạnh lẽo khiến cô rụt vai lại.
Giây tiếp theo, lòng bàn tay Lục Vi Chi dời lên trên, tay anh rất nóng, ma sát qua làn da mịn màng của cô, nắm lấy phần xương bướm. Sự tương phản giữa nóng và lạnh luân phiên khiến Lê Kiến Khanh run rẩy.
Dây áo bị Lục Vi Chi gạt khỏi vai cô, bầu ngực tròn trịa lại rơi vào lòng bàn tay anh, bị nhào nặn thành những hình dạng khác nhau. Lực tay anh không hề nhẹ, nặn đến mức bầu ngực cô ửng lên sắc hồng.
Tay kia của Lục Vi Chi vén váy cô lên, xoa nắn cặp mông mềm mại đàn hồi của Lê Kiến Khanh. Bây giờ cả người cô đều bị anh ôm lấy, lưỡi còn bị mυ"ŧ mát, cô sướиɠ đến mức khẽ nheo mắt lại.
Hôn bao lâu Lê Kiến Khanh cũng không nhớ rõ, chỉ biết cơ thể Lục Vi Chi áp tới, khiến cô nóng bừng. Cơ thể đang tăng nhiệt của cô lại dán vào mặt gương, khiến mặt gương cũng trở nên ấm áp, lúc đó anh mới buông cô ra, giữa môi hai người kéo ra một sợi chỉ bạc trong suốt.
Lê Kiến Khanh rũ mi xuống, nhìn sợi chỉ mỏng manh kia đứt đoạn, tim cô đập thình thịch liên hồi. Hôn anh, sao lại có thể mang đến cảm giác tinh tế, thân mật mà cũng đầy mê hoặc đến thế.
Trước ngực Lê Kiến Khanh phong cảnh vô hạn, hai gò bồng đảo đã thoát khỏi sự che chở của lớp váy mỏng, phơi bày trong không khí, tròn trịa săn chắc, làn da trắng hồng. Đầu ngón tay Lục Vi Chi ấn nhẹ lên đầu vυ" xinh xắn, khàn giọng hỏi: “Muốn được anh mυ"ŧ không?”
Mỗi người trong chuyện tìиɧ ɖu͙© đều có một vài sở thích nhỏ, nếu Lê Kiến Khanh thấy nữ chính trong phim khiêu dâm được mυ"ŧ vυ" thì sẽ vô cùng phấn khích. Khi tự an ủi, những phương diện khác còn có thể tạo điều kiện, nhưng lực hút khi bú thì không thể tự nhiên mà có.
Đầu ngón tay Lục Vi Chi chậm rãi xoay quanh quầng vυ", vừa ngứa vừa tê, anh chỉ mới hỏi thôi mà Lê Kiến Khanh đã nổi một tầng da gà, cô nhìn chằm chằm vào đôi môi đang thấm đẫm nước bọt của mình trên người anh.
Thực sự rất muốn được anh mυ"ŧ…
Hai lần tiếp xúc trước, không phải Lục Vi Chi không có hứng thú với Lê Kiến Khanh thì cũng là không tiện ở lại lâu, cho nên họ vẫn chưa có một màn dạo đầu ra trò.
Ánh mắt long lanh của Lê Kiến Khanh đã tiết lộ sự mong đợi, Lục Vi Chi chiều theo ý cô mà cúi đầu, hôn lên cổ cô, rồi dần dần đi xuống.
Nụ hôn nóng bỏng in dấu trên cổ Lê Kiến Khanh, khi đôi môi mỏng của Lục Vi Chi tiến gần đến đầu vυ", cô phấn khích đến cực điểm, cũng cuối cùng biết thế nào là bồn chồn lo sợ, cô sợ mình cứ thế mà nhũn ra mất.
Dạo đầu, nam nữ không định làʍ t̠ìиɦ thì cần gì dạo đầu?
Lê Kiến Khanh bừng tỉnh, đẩy Lục Vi Chi ra, nhảy xuống khỏi bàn trang điểm.
Không thể cứ thế mà rời khỏi phòng trong tình trạng quần áo xộc xệch, Lê Kiến Khanh lao về phía tủ quần áo lấy một chiếc áo khoác. Cô vô cùng cấp bách, nhưng thực tế Lục Vi Chi hoàn toàn không hề đuổi theo cô.
Lục Vi Chi sẽ không chơi trò mèo vờn chuột trẻ con với cô, anh quay người lại, nhìn bóng dáng Lê Kiến Khanh chạy trốn. Căn phòng nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không lớn, cô giống như một con thỏ nhỏ chạy thật nhanh, hai bầu ngực trước ngực cũng thế, màu sắc trắng ngần, điểm xuyết hai nụ hồng yểu điệu, bầu ngực đầy đặn vì động tác chạy của cô mà rung rinh, đó là con mồi mà anh vừa tạm thời để lỡ.
Mùa hè không tìm thấy áo khoác, Lê Kiến Khanh đành phải khoác tạm áo choàng tắm. Đến lúc này, Lục Vi Chi mới thong thả sải đôi chân dài tiến về phía cô. Cửa phòng nằm ở hướng sau lưng anh, cô rõ ràng càng thêm sốt ruột.
Ở nhà có người hầu hạ, Lê Kiến Khanh đã quen với việc cơm bưng nước rót, vali cứ thế mở toang đặt trên sàn nhà, khi đi qua cô bị vấp một cái, Lục Vi Chi đã đỡ lấy cô khi cô sắp ngã nhào.
Vừa chạm vào Lục Vi Chi, Lê Kiến Khanh đã hét lên một tiếng cứu mạng: “Buông em ra.”
Lục Vi Chi cau mày: “Bình tĩnh chút đi.” Anh hơi đau đầu: “Tự em vấp ngã, kêu cứu mạng cái gì. Nếu anh không đỡ em, em đã ngã sấp mặt rồi.”
Lục Vi Chi nhéo nhẹ vào phần thịt trên má Lê Kiến Khanh: “Gương mặt này, mỗi tháng phải tiêu tốn bao nhiêu tiền hả?”
Lê Kiến Khanh nghe ra Lục Vi Chi đang mỉa mai mình: “Được, không liên quan đến anh, vậy bây giờ anh buông em ra. Cả hai chúng ta đều cần bình tĩnh lại.”
Nói cả hai cần bình tĩnh hoàn toàn là Lê Kiến Khanh muốn giữ thể diện nên mới kéo Lục Vi Chi xuống nước, chứ anh từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh.
Lục Vi Chi thực sự đã buông cô ra. Lê Kiến Khanh thở phào một hơi, thắt lại dây đai áo choàng tắm, trông có vẻ đã bình tĩnh lại, nhưng đột nhiên cô giẫm mạnh lên chân anh một cái: “Đồ biến thái hiếp dâm!”
Lê Kiến Khanh mắng xong lập tức muốn chạy, Lục Vi Chi đã nắm lấy cánh tay cô. Cô chuẩn bị sẵn sàng để vùng vẫy chiến đấu một trận, nào ngờ anh không hề tiến tới ôm cô.
Lực kéo trên cánh tay khiến Lê Kiến Khanh đổ về phía sau, cơ thể cô ngả ra, mái tóc xoăn màu nâu hạt dẻ tung bay giữa không trung, rồi cùng Lục Vi Chi ngã nhào lên giường.
Lục Vi Chi lật người đè lên cô.
Lê Kiến Khanh bị áp chế nặng nề, cả khuôn mặt đỏ bừng, cô vừa thẹn vừa giận nhìn Lục Vi Chi: “Anh làm gì vậy?”
Lục Vi Chi che khuất ánh sáng, Lê Kiến Khanh chìm trong bóng tối của anh, đôi mắt đen thâm trầm của anh nhìn chằm chằm cô, khẽ nhếch môi: “Bây giờ, em có thể gọi cứu mạng được rồi đấy.”