Chuyển ngữ: Shy
-
Lê Kiến Khanh lúc đứng thì kiêu ngạo ngang tàng, nhưng vừa nằm xuống đã dần yên phận. dươиɠ ѵậŧ đang cương cứng của Lục Vi Chi đè lên bụng dưới cô, ép thành một vệt lõm nhè nhẹ.
Nghĩ kỹ thì, nếu thật sự muốn đi, cũng không phải cô không thể đi được. Ép buộc và bạo lực vốn không phải tác phong của Lục Vi Chi, nhưng cho dù lần này cô may mắn trốn thoát, vậy lần sau thì sao?
Vấn đề vẫn phải giải quyết từ gốc rễ. Hàng mi dài của Lê Kiến Khanh khẽ chớp: “Anh không nên phản bội chị gái tôi.”
Câu nói ấy chẳng khiến Lục Vi Chi dao động lấy nửa phần. Bụng dưới của Lê Kiến Khanh bị đẩy đến mềm nhũn, cô cắn cắn môi, thầm mắng quả nhiên đàn ông chẳng có ai là thứ tốt đẹp, rồi đổi sang bày tỏ thái độ của mình: “Em cũng sẽ không… Phản bội Bác Tây.”
Lục Vi Chi cúi người xuống, ghé sát tai cô thì thầm: “Em vẫn chưa hiểu sao?”
Anh vừa liếʍ vừa cắn đôi môi đã bị hôn đến sưng đỏ của Lê Kiến Khanh.
“Em đã phản bội rồi.”
Lê Kiến Khanh không thể phủ nhận. Có lẽ từ lần đầu tiên cô nảy sinh ảo tưởng tìиɧ ɖu͙© với Lục Vi Chi, cô đã phản bội Lục Bác Tây rồi.
Đầu óc Lê Kiến Khanh rối bời suy nghĩ, cằm bỗng đau nhói, bị ép phải hé môi, đón nhận nụ hôn sâu của Lục Vi Chi.
Lục Vi Chi kéo đai áo choàng tắm mà cô vừa buộc cẩn thận ra, từng chút lột nó khỏi người cô. Cơ thể cô căng mọng non tơ, trắng ngần như ngọc, không một tì vết.
Trái ngược với cô, quần áo trên người Lục Vi Chi vẫn chỉnh tề nguyên vẹn. Khóa kéo chiếc quần tây cọ qua mặt trong đùi cô, để lại một vệt đỏ nhàn nhạt. Hương thơm thanh sạch sau khi tắm trên người anh thoang thoảng quanh chóp mũi cô.
Nụ hôn của anh men theo con đường cũ, chậm rãi đi xuống, dừng trước ngực Lê Kiến Khanh.
Đôi bầu ngực trắng mịn trong trẻo như thạch sữa, run lên nhè nhẹ theo nhịp tim ngày càng gấp gáp của cô. Đôi môi mỏng của Lục Vi Chi hé mở, ngậm lấy đầu nhũ hoa.
Vừa ngậm vào miệng, anh đã mυ"ŧ mạnh một cái. Lê Kiến Khanh khẽ rên thành tiếng. Đầu lưỡi nóng ẩm liếʍ một vòng quanh quầng vυ", rồi chuyên chú mυ"ŧ mát núm vυ" mềm mại. Cô không nhịn được cúi mắt nhìn xuống.
Gương mặt tuấn tú lạnh nhạt ấy giờ đang vùi sâu trong lồng ngực cô.
Rõ ràng anh là anh trai, là người anh ruột đúng nghĩa của Lục Bác Tây, vậy mà lúc này lại giống như một đứa trẻ, tham lam mυ"ŧ ngực cô.
Khung cảnh ấy quá đỗi dâm dục. Các đầu ngón chân của Lê Kiến Khanh co quắp lại, kɧoáı ©ảʍ tê dại lan từ bầu ngực ra khắp cơ thể. Cô ôm chặt lấy đầu Lục Vi Chi, sống mũi cao thẳng của anh lún sâu vào cặp ngực trắng mềm, đầy đặn thơm ngát của cô.
Lê Kiến Khanh dường như muốn trốn khỏi cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá mãnh liệt ấy: “Ưm… Nhẹ thôi…”
Bầu ngực của cô mềm đến quá mức, mềm như muốn khiến người ta vùi sâu vào mãi mãi. Lục Vi Chi khi thì cắn nhẹ, khi thì hôn mạnh, Lê Kiến Khanh dần dần rã rời, vô thức ưỡn ngực lên, chủ động dâng nhiều hơn vào giữa đôi môi anh.
Rất lâu sau, Lục Vi Chi mới buông cô ra. Lê Kiến Khanh thở hổn hển, hai đầu nhũ hoa vểnh cao, bị anh mυ"ŧ đến đỏ au sưng mọng, còn đọng lớp nước bọt óng ánh.
Lục Vi Chi vừa xoa nắn bầu ngực cô, tay còn lại lần xuống phía dưới. Anh vốn biết thể chất của Lê Kiến Khanh rất nhạy cảm, cũng rất nhiều nước, nhưng khi vừa chạm đã thấy cả bàn tay ướt đẫm, vẫn không khỏi có chút ngoài dự liệu.
Lục Vi Chi vuốt ve nơi giữa hai đùi đã ngập tràn dịch lỏng của cô: “Ướt thành thế này…” Anh hôn lên môi cô một cái: “Thích bị tôi mυ"ŧ lắm à?”
Anh đang làm quen với cơ thể cô từng chút một.
Lê Kiến Khanh không đáp. Cô bất mãn với lời trêu chọc của Lục Vi Chi, khép chặt hai chân, kẹp lấy bàn tay anh: “Không được sờ.”
Đầu gối Lục Vi Chi dễ dàng tách hai chân cô ra. Anh quỳ một gối giữa hai đùi cô, đầu ngón tay day nắn hạt châu đã căng mọng vì sung huyết: “Không chỉ sờ thôi đâu.”
Dịch yêu của Lê Kiến Khanh dường như chảy mãi không hết, liên tục tràn ra ngoài. Ngón tay Lục Vi Chi mượn lớp chất lỏng trơn mịn ấy, từ từ đâm vào huyệt nhỏ của cô.
Vừa mới vào được một đốt ngón tay đã bị kẹp chặt. Lục Vi Chi chẳng những không lùi lại, ngược lại còn thêm một ngón nữa. Hai ngón tay chống lại lực siết của cô, tiếp tục tiến sâu vào bên trong.
Ngón cái của Lục Vi Chi xoa nắn âm vật, ngón trỏ và ngón giữa cùng nhau ra vào trong huyệt non của Lê Kiến Khanh. Cô ngửa đầu, không hiểu vì sao ngón tay anh còn kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơn cả món đồ chơi rung tần số cao của mình: “Đừng…”
Lê Kiến Khanh càng nói đừng, những ngón tay trong cơ thể cô càng ra vào nhanh hơn. Búp ngón tay hơi ráp không ngừng cọ xát lên vách huyệt mềm mại.
Tấm ảnh Lê Kiến Khanh lỡ tay gửi nhầm ngày trước, Lục Vi Chi chưa từng xem thật kỹ. Nhưng hôm nay nhìn ngắm cơ thể cô ở khoảng cách gần, anh không thể không thừa nhận, cặp ngực đầy đặn cùng huyệt nhỏ non mềm ấy có sức mê hoặc chí mạng đối với đàn ông.
Huyệt nhỏ không ngừng rịn nước, tham lam nuốt lấy ngón tay của Lục Vi Chi. Mỗi lần anh rút ra, lớp thịt non màu hồng nhạt óng ánh bên trong cũng run rẩy theo.
Chạm đến một nếp gấp đặc biệt khác thường, Lục Vi Chi dùng sức ấn xuống. Lê Kiến Khanh như bị bật công tắc, lưng cong bật lên, từ huyệt nhỏ phun ra một dòng nước.
Đợi cơn cực khoái qua đi, Lê Kiến Khanh mềm nhũn ngã trở lại giường. Huyệt nhỏ đỏ hồng ướt át của cô vẫn mυ"ŧ chặt lấy ngón tay Lục Vi Chi, kết hợp với ánh mắt mê ly thất thần ấy, dâm dục vô cùng.
Lê Kiến Khanh nhắm mắt thở dốc, bầu ngực lên xuống theo từng nhịp hô hấp. Lục Vi Chi lặng lẽ ngắm nhìn cô. Phần dưới của anh đã cương cứng đến đau nhức, cuối cùng cũng không thể tiếp tục xem nhẹ được nữa, anh chống người ngồi thẳng dậy.
Lục Vi Chi ngồi trên giường, giơ tay tháo cà vạt. Lê Kiến Khanh hé mở mắt nhìn qua khe mi, nhận ra anh đang cởi quần áo, không khỏi sững người. Cô đã bị anh nhìn sạch từ đầu đến chân, nhưng dường như cô còn chưa từng thấy cơ thể trần trụi của anh.
Lục Vi Chi chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Thân hình rắn chắc cường tráng dần lộ ra, cơ bắp nơi cánh tay cùng lồng ngực, bụng dưới đều săn chắc đầy sức mạnh.
Đôi mắt của Lê Kiến Khanh như một chiếc máy quay, vô thức làm chậm từng động tác Lục Vi Chi kéo khóa quần xuống. dươиɠ ѵậŧ to lớn của anh được giải phóng, nằm gọn trong bàn tay đang nắm chặt của anh.