Những Điều Không Nói

Chương 10: Ít nhất… sẽ không làm phiền người khác

Trước Sau

break

Sáng hôm sau, bầu trời phủ một lớp mây xám nhạt.

Mây kéo tới, ánh sáng cũng nhạt dần khiến không gian trong văn phòng cũng trầm xuống theo một cách rất tự nhiên.

Giang Vãn Ý vẫn như mọi ngày, đến văn phòng đúng giờ, cô mở máy tính rồi kiểm tra lại phần nội dung đã chỉnh sửa từ hôm qua. Những chỗ Lục Trầm Uyên góp ý đều đã được cô chỉnh lại, câu chữ gọn gàng hơn, mạch ý cũng rõ ràng hơn.

Cô đọc lại một lần nữa, rồi mới gửi đi.

Khoảng hơn mười phút sau, hệ thống nội bộ hiện lên thông báo phản hồi.

Chỉ một dòng rất ngắn.

"Được."

Không có nhận xét thêm.

Không khen, cũng không chê.

Nhưng không hiểu vì sao, Giang Vãn Ý lại dừng lại nhìn dòng chữ đó lâu hơn một chút.

Buổi sáng trôi qua bình thường, cho đến khi trưởng nhóm gọi cô lại.

"Chiều nay có buổi gặp bên đối tác, cô đi cùng tôi."

Giang Vãn Ý gật đầu.

"Vâng."

"Bên Tần Mặc."

Cô khẽ khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng nói vẫn giữ được sự tự nhiên như không có gì xảy ra.

"Tôi biết rồi."

Đầu giờ chiều, hai người rời khỏi công ty.

Xe dừng trước tòa nhà đối tác, hai người bước vào theo đúng lịch hẹn.

Không gian phòng họp sáng sủa yên tĩnh, mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng, cuộc trao đổi diễn ra ngắn gọn nhưng rõ ràng, từng vấn đề được đưa ra, thảo luận nhanh chóng đi đến thống nhất. Các mốc tiến độ cũng được xác nhận lại một cách cụ thể, không có chỗ nào bị bỏ sót.

Tần Mặc vẫn như lần trước, điềm tĩnh, không quá gần gũi nhưng cũng không xa cách.

Chỉ khác một điều rất nhỏ, anh ấy không còn chủ động hỏi thêm những câu ngoài công việc nữa.

"Cô làm tốt hơn lần trước rất nhiều."

Khi cuộc họp kết thúc, Tần Mặc chỉ nói một câu như vậy.

Giang Vãn Ý gật đầu.

"Cảm ơn." Không kéo dài, cũng không dư thừa.

Trên đường trở về, trưởng nhóm nhận được một cuộc gọi nên phải ghé sang chi nhánh khác.

"Cô về trước đi."

Giang Vãn Ý gật đầu, mở cửa xe bước xuống.

Cô đứng trước tòa nhà công ty một lúc, không vội bước vào.

Trời hơi xám, gió vẫn nhẹ mang theo chút lạnh đầu thu.

Cô cũng không rõ mình đang đợi điều gì, chỉ là chưa muốn bước vào thôi.

"Em đứng đây làm gì?"

Giọng nói trầm thấp khẽ vang lên phía sau, trầm ổn đến nổi không gian như chững lại một nhịp.

Giang Vãn Ý hơi khựng lại, rồi quay đầu nhìn.

Lục Trầm Uyên đứng cách cô vài bước, dáng người anh thẳng tắp, ánh mắt trầm tĩnh như đã đứng đó từ lúc nào.

Anh không mặc vest như thường ngày mà chỉ mặc một chiếc áo sơ mi tối màu, tay áo xắn lên một chút, khiến cảm giác xa cách cũng dịu đi phần nào.

"Vừa về." Cô trả lời.

"Sao không vào?"

"Vẫn chưa."

Anh nhìn cô, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút, như đang chờ cô nói thêm điều gì đó.

"Bên đó thế nào?"

"Rất ổn."

"Không có vấn đề gì?"

"Không có."

Câu trả lời của cô vẫn gọn gàng như trước.

Lục Trầm Uyên im lặng một lúc, sau đó nói:

"Lần sau không cần tự mình đi."

Câu nói giống như hôm trước, nhưng lần này giọng anh trầm xuống, mang theo một chút gì đó khó gọi tên, không còn hoàn toàn lạnh lùng như trước nữa.

Giang Vãn Ý nhìn anh.

"Đó là công việc của tôi."

"Không phải việc bắt buộc."

"Nhưng tôi có thể làm."

Câu trả lời của cô vẫn vậy, vẫn không thay đổi gì.

Không khí giữa hai người chùng xuống một chút, gió nhẹ khẽ lướt qua mang theo cái lạnh mỏng của đầu thu.

"Em không cần phải cố gắng để ai đó công nhận."

Anh lên tiếng, giọng trầm xuống một chút, không cao nhưng vẫn rõ ràng.

Giang Vãn Ý khựng lại, chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để ánh mắt cô khẽ thay đổi.

"Anh nghĩ tôi đang chứng minh sao?" Cô hỏi, giọng vẫn bình tĩnh nhưng không còn hoàn toàn như trước.

Lục Trầm Uyên không trả lời liền, anh nhìn cô, ánh mắt trầm xuống như đang cân nhắc điều gì đó.

"Không phải sao?"

Giang Vãn Ý khẽ siết tay, rồi thả lỏng.

Cô không né tránh ánh mắt đó, nhưng cũng không vội lên tiếng.

Một lúc sau, cô nói: "Có những việc không phải vì cần chứng minh."

"Chỉ là… tôi muốn làm cho tốt."

Lục Trầm Uyên nhìn cô, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường.

Anh không nói gì, nhưng cũng không rời đi.

Khoảng cách giữa hai người vẫn giữ nguyên như cũ, chỉ là không còn mang theo cảm giác xa cách như trước nữa.

"Vào trong đi." Anh nói.

"Trời lạnh rồi."

Giang Vãn Ý gật đầu.

Cô bước vào trong trước, anh đi phía sau.

Trong thang máy không có nhiều người, không gian rất yên tĩnh, chỉ có tiếng máy vận hành kêu rất khẽ.

Giang Vãn Ý đứng phía trước, Lục Trầm Uyên đứng sau cô một bước, khoảng cách không gần nhưng cũng không còn xa như trước.

"Vãn Ý." Anh gọi.

Giang Vãn Ý hơi khựng lại.

Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô như vậy, không có khoảng cách, cũng không có chức danh.

Cô quay lại, ánh mắt hơi dừng lại trên người anh.

"Có chuyện gì?"

Lục Trầm Uyên nhìn cô, như đang cân nhắc điều gì đó, sau đó mới lên tiếng:

"Em không cần lúc nào cũng giữ khoảng cách như vậy."

Câu nói rất nhẹ khiến cả không gian như chững lại.

Giang Vãn Ý nhìn anh, ánh mắt cô không thay đổi nhiều, chỉ là sự bình tĩnh quen thuộc dường như đã mỏng đi một chút.

"Giữ khoảng cách không phải là xấu." Cô nói khẽ.

"Ít nhất… sẽ không làm phiền người khác."

Cửa thang máy bắt đầu mở ra.

Cô bước ra trước, bước chân không nhanh cũng không chậm.

Lục Trầm Uyên theo sau, khoảng cách giữa hai người vẫn giữ nguyên như lúc trong thang máy.

Đèn hành lang vẫn sáng, mọi thứ quen thuộc đến mức không có gì đáng chú ý.

Chỉ là không hiểu vì sao, bầu không khí giữa họ lại khác đi một chút.

Không rõ ràng, nhưng cũng không còn giống như trước nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương