Buổi chiều, ánh sáng trong văn phòng đã dịu hẳn.
Mây vẫn còn lững lờ ngoài cửa kính, phủ lên bầu trời một lớp xám nhạt, không hẳn u ám nhưng cũng không khiến lòng người dễ chịu hơn là bao.
Giang Vãn Ý ngồi trước màn hình, cô đọc lại tài liệu lần nữa.
Những con chữ vẫn rõ ràng, mạch lạc như chính cô đã chỉnh sửa. Nhưng không hiểu vì sao, tâm trí cô lại không hoàn toàn đặt vào đó.
Câu nói trong thang máy ban sáng cứ lặp đi lặp lại.
"Em không cần lúc nào cũng giữ khoảng cách như vậy."
Cô khẽ thở ra, rất nhẹ rồi tự mình dừng lại suy nghĩ đó.
"Vãn Ý."
Trình Nhã gọi cô.
Giang Vãn Ý ngẩng đầu lên nhìn.
"Có người tìm cô."
"Ở đâu?"
"Phòng tiếp khách."
Giang Vãn Ý hơi khựng lại, cô không nghĩ ra ai sẽ đến tìm mình vào giờ này, nhưng vẫn đứng dậy, khép tài liệu trên bàn rồi bước ra ngoài.
Cánh cửa phòng tiếp khách khép hờ, Giang Vãn Ý đưa tay đẩy nhẹ.
Bên trong, Tần Mặc đang đứng cạnh bàn, nghe thấy động tĩnh liền quay lại.
Ánh mắt hai người thoáng chạm vào nhau, nhưng rất nhanh cả hai đều trở về vẻ bình tĩnh như chưa có gì xảy ra.
"Xin lỗi, tôi đến hơi đột ngột." Anh ấy nói.
"Không sao." Giang Vãn Ý trả lời.
Cô bước vào, đứng cách anh ấy một khoảng vừa phải.
"Có việc gì sao?" Cô hỏi.
Tần Mặc đặt tập tài liệu lên bàn trước mặt cô.
"Phần hợp đồng hôm qua, tôi chỉnh lại vài chỗ. Gửi qua mail cho cô rồi, nhưng tiện đường mang cho cô luôn."
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu, đưa tay nhận lấy.
"Cảm ơn."
Không khí trong phòng vẫn yên tĩnh. Không còn sự thoải mái như lần đầu, nhưng cũng không hề gượng gạo. Chỉ là cả hai đều giữ khoảng cách vừa đủ, như thể đã ngầm hiểu nên dừng lại ở đâu rồi.
"Tôi sẽ gửi bản mềm sau." Anh ấy nói.
"Được."
Một khoảng lặng rất ngắn trôi qua, không đủ dài để trở nên khó xử, nhưng cũng không hoàn toàn tự nhiên.
Tần Mặc nhìn cô, ánh mắt dừng lại thêm một giây, như đang cân nhắc điều gì đó, sau đó mới lên tiếng:
"Cô làm việc rất tốt."
"Cảm ơn."
Giang Vãn Ý vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh như trước.
Anh ấy không nói thêm gì, chỉ gật đầu rồi quay người rời đi.
Cánh cửa vừa mở ra.
Ngay bên ngoài hành lang, Lục Trầm Uyên cũng dừng bước.
Anh như đang định đi ngang qua, nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, ánh mắt anh khẽ dừng lại, rơi đúng vào khung cảnh bên trong.
Chỉ một thoáng rất ngắn cũng đủ để sự bình thản thường ngày trong ánh mắt anh khẽ chùng xuống.
Tần Mặc cũng khựng lại một nhịp.
Hai người chỉ liếc nhìn nhau một thoáng, nhưng vẫn hiểu ý nhau.
"Lục tổng." Tần Mặc lên tiếng trước.
"Ừm." Lục Trầm Uyên trả lời, giọng anh rất trầm không mang theo chút cảm xúc rõ ràng nào.
"Đã bàn xong rồi."
"Ừm."
Không ai nói thêm gì nữa.
Tần Mặc khẽ gật đầu, rồi xoay người rời đi. Bước chân anh ấy vẫn đều, không vội vã, không chần chừ, rất nhanh đã khuất dần ở cuối hành lang.
Giang Vãn Ý đứng lại trong phòng thêm một giây, như để khoảng không vừa rồi lắng xuống rồi mới bước ra ngoài.
Cánh cửa vừa mở, cô đã nhìn thấy Lục Trầm Uyên đứng ở đó.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc rất ngắn, nhưng cô vẫn dừng lại.
"Anh đến đây làm gì?" Cô hỏi.
"Đi ngang qua."
Câu trả lời của anh rất tự nhiên, như thể chỉ là một câu nói thuận miệng.
Giang Vãn Ý nhìn anh thêm một giây, rồi khẽ gật đầu.
"Vậy tôi về làm việc."
Cô xoay người, bước đi.
"Em quen anh ta?"
Giọng nói phía sau vang lên, không lớn, nhưng lại khiến bước chân cô chậm lại.
Giang Vãn Ý dừng lại, bước chân khẽ chậm đi một nhịp, rồi mới quay đầu nhìn anh.
"Chỉ là đối tác." Giọng cô không cao, nhưng đủ rõ ràng.
Lục Trầm Uyên nhìn cô, ánh mắt hơi trầm xuống.
"Chỉ vậy thôi?"
Giang Vãn Ý không trả lời liền mà nhìn anh một giây, ánh mắt vẫn bình tĩnh, nhưng không còn hoàn toàn lạnh như trước nữa.
"Anh nghĩ còn gì nữa?"
Lục Trầm Uyên nhìn cô, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường, anh không trả lời ngay mà như đang cân nhắc điều gì đó.
Một lúc sau, giọng anh trầm xuống:
"Không có."
Câu trả lời nghe rất đơn giản, nhưng lại mang theo chút chậm rãi, không còn vội vàng như trước nữa.
Không khí giữa hai người lặng đi.
Không ai nói thêm gì.
Khoảng lặng giữa hai người nhờ vậy mà kéo dài thêm một chút, không hẳn khó chịu, nhưng cũng không còn nhẹ nhàng như trước.
Giang Vãn Ý nhìn anh một giây, rồi khẽ gật đầu.
"Vậy tôi về làm việc."
Giọng cô vẫn bình tĩnh, nhưng đã mềm đi rất nhiều.
Lục Trầm Uyên không nói gì thêm, anh đứng đó, nhìn cô một giây sau đó khẽ gật đầu.
"Ừm."
Giọng anh trầm xuống, không còn sắc lạnh như lúc nãy.
Giang Vãn Ý khẽ dừng lại một nhịp, rồi quay người rời đi.
Bước chân cô vẫn đều, nhưng không còn dứt khoát nữa như thể có điều gì đó vừa chạm vào rồi lại lặng lẽ rút đi.
Lục Trầm Uyên đứng lại phía sau, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô một lúc lâu.
Không phải vì Tần Mặc.
Mà là vì cách cô luôn giữ khoảng cách, bình tĩnh đến mức khiến anh lần đầu tiên cảm thấy… không dễ chịu chút nào.
Buổi tối, văn phòng dần vắng người.
Giang Vãn Ý thu dọn đồ, động tác của cô chậm rãi hơn thường ngày một chút, khi vừa đứng dậy, điện thoại trong lòng bàn tay cô khẽ rung lên.
Một tin nhắn từ Tống Dư.
"Cậu ổn chứ?"
Cô nhìn dòng chữ đó một lúc, như đang cân nhắc rồi mới trả lời: "Ổn."
Tin nhắn tiếp theo đến gần như ngay lập tức.
"Vậy là không ổn rồi."
Giang Vãn Ý khẽ cong môi, nụ cười rất nhẹ, thoáng qua rồi biến mất.
Cô không nhắn lại nữa, chỉ lặng lẽ tắt màn hình, đặt điện thoại xuống bàn.
Ngoài cửa kính, đèn thành phố đã lên từ lúc nào. Những dải sáng thay phiên nhau kéo dài, phản chiếu lên mặt kính, chồng lên nhau thành từng lớp mờ ảo.
Cô đứng đó một lúc, không làm gì, cũng không suy nghĩ gì.
Chỉ là trong lòng có một cảm giác rất khẽ, không rõ ràng, nhưng cũng không thể bỏ qua.
Có những cảm xúc không cần gọi thành tên, vẫn âm thầm tồn tại, len vào từng khoảng trống nhỏ nhất, khiến người ta không thể hoàn toàn bình tĩnh như trước nữa.