Sáng hôm sau, trời đã quang hơn rất nhiều.
Ánh nắng len qua lớp kính, rơi xuống mặt bàn thành từng mảng sáng nhạt, không chói mắt nhưng đủ khiến không gian trở nên rõ ràng và dễ chịu hơn.
Giang Vãn Ý đặt túi xuống, mở máy tính.
Mọi thứ vẫn như thường lệ, nhưng khi màn hình vừa sáng lên, cô lại khẽ dừng lại một giây.
Không phải vì công việc, mà là vì cô nhớ đến tin nhắn tối qua.
"Vậy là không ổn rồi."
Cô không trả lời, nhưng cũng không phủ nhận.
"Vãn Ý, trưởng nhóm gọi cô kìa." Trình Nhã nói với cô.
"Ừm."
Phòng họp nhỏ yên tĩnh, trưởng nhóm đưa cho cô một tập tài liệu.
"Dự án này cần người theo sát từ đầu. Tôi muốn cô phụ trách."
Giang Vãn Ý nhận lấy.
"Vâng."
"Có thể sẽ phải làm việc trực tiếp với bên trên nhiều hơn."
Câu nói nghe rất bình thường, nhưng cô vẫn hiểu "bên trên" là ai.
"Vâng." Cô trả lời, không chút do dự.
Khi Giang Vãn Ý vừa rời khỏi phòng họp, hành lang vẫn vắng, ánh đèn trải dài trên nền sàn phản chiếu rõ từng bước chân của cô.
“Nhận rồi?”
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Giang Vãn Ý dừng lại.
Lục Trầm Uyên đứng cách cô không xa, cũng không biết anh đã ở đó từ lúc nào.
"Ừm." Cô trả lời.
Anh nhìn tập tài liệu trong tay cô.
"Dự án này không nhẹ."
"Tôi biết."
"Như vậy vẫn nhận?"
Giang Vãn Ý nhìn anh.
"Đó là công việc."
Lục Trầm Uyên im lặng một giây, ánh mắt dừng lại trên người cô lâu hơn bình thường, sau đó chậm rãi lên tiếng:
"Không phải việc gì cũng cần em tự mình nhận hết."
Giọng anh không cao, cũng không mang theo ý ép buộc, chỉ là một lời nhắc rất nhẹ nhưng lại khiến người ta khó mà xem như đơn thuần là công việc.
Giang Vãn Ý nhìn anh một thoáng, khẽ đáp:
"Tôi làm được."
Giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh quen thuộc, nhưng không còn lạnh lẽo như lúc ban đầu nữa.
Anh không phản bác lại, chỉ lặng lẽ nhìn cô thêm một lúc.
"Nếu có gì chưa rõ, cứ hỏi tôi."
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu.
"Được."
"Vãn Ý." Anh khẽ gọi.
Giang Vãn Ý định rời đi, nhưng khi nghe anh gọi, cô chợt dừng lại quay đầu nhìn anh.
"Đừng làm một mình."
Anh nhẹ giọng, không lớn nhưng lần này lại mang theo một cảm giác khác hẳn những lần trước.
Giang Vãn Ý nhìn anh, ánh mắt khẽ dừng lại lâu hơn một chút.
"Không phải lúc nào cũng cần người giúp đỡ."
Cô trả lời nhẹ nhàng, chân thật, mang theo một chút dịu dàng khó nhận ra.
Lục Trầm Uyên nhìn cô một lúc, sau đó mới lên tiếng.
"Được." Giọng anh trầm xuống không có chút gì vội vàng.
Không gian giữa hai người khẽ chững lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Không phải vì khoảng cách xa, mà là vì có điều gì đó đang lặng lẽ thay đổi.
Giang Vãn Ý không nói thêm.
Cô quay người rời đi, bước chân vẫn đều, nhưng không còn hoàn toàn nhẹ như trước.
Buổi chiều trôi qua trong nhịp làm việc quen thuộc.
Dự án mới kéo theo nhiều phần cần phối hợp, từ nội dung đến kế hoạch truyền thông. Giang Vãn Ý tập trung đọc từng tài liệu, ghi chú cẩn thận, chỉnh sửa rồi lại xem lại một lần nữa.
Mọi thứ vẫn theo đúng nhịp của cô, chỉ là lần này sự tập trung dường như sâu hơn một chút.
Gần bốn giờ, cô được gọi lên phòng họp lớn để tham gia một buổi trao đổi nhanh với cấp quản lý.
-
Tại phòng họp.
Trong phòng đã có vài người, Lục Trầm Uyên ngồi ở vị trí chính, ánh đèn phía trên rơi xuống khiến đường nét gương mặt anh càng thêm trầm tĩnh.
Giang Vãn Ý bước vào, khẽ dừng lại một nhịp rồi mới ngồi xuống. Khoảng cách giữa cô và anh không gần, nhưng cũng không còn xa như trước đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh rõ ràng hơn bình thường.
Cuộc họp bắt đầu, nhịp độ nhanh nhưng không gấp, mọi người lần lượt trình bày, không khí nghiêm túc nhưng lại không quá căng thẳng.
Khi đến lượt mình, Giang Vãn Ý đứng dậy.
Cô mở tài liệu, ánh mắt lướt qua một lần, rồi bắt đầu nói.
Giọng cô không cao, nhưng trầm ổn, từng câu từng chữ rõ ràng, mang theo sự chắc chắn mà chính cô cũng không nhận ra.
Lục Trầm Uyên không ngắt lời, anh chỉ lặng lẽ nghe, ánh mắt dừng lại trên người cô.
"Được."
Anh lên tiếng khi cô vừa dứt lời.
Chỉ một chữ, nhưng lần này không còn lạnh như trước.
Không phải là sự chấp nhận đơn thuần, mà giống như anh đã thật sự lắng nghe, rồi mới đưa ra câu trả lời.
Ánh mắt anh dừng lại trên cô thêm một nhịp, rất ngắn, nhưng lại khiến không khí trong phòng chậm lại một chút.
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô lại cảm thấy có gì đó khác đi, rất nhẹ rất khó gọi tên.
Sau cuộc họp, mọi người lần lượt rời đi.
Căn phòng dần trở nên yên tĩnh.
Giang Vãn Ý cúi xuống thu dọn tài liệu, động tác vẫn gọn gàng như thường lệ, nhưng không hiểu sao lại chậm hơn một chút.
Khi cô vừa đứng thẳng người, giọng anh khẽ vang lên phía sau.
"Chờ một chút."
Giang Vãn Ý dừng lại, quay đầu nhìn anh.
"Phần này." Anh nói, tay chỉ nhẹ vào tập tài liệu trong tay cô: "Có thể làm tốt hơn."
Cô cúi xuống nhìn theo hướng anh chỉ, giọng vẫn bình tĩnh.
"Chỗ nào?"
Anh không trả lời liền mà kéo nhẹ tài liệu về phía mình, ngón tay anh dừng lại trên một dòng chữ.
"Ở đây."
Khoảng cách giữa hai người lúc này gần hơn bình thường, không rõ nhưng đủ để người khác nhận ra.
Giang Vãn Ý nghiêng người nhìn.
"Em viết đúng." Anh nói: "Nhưng chưa đủ."
Cô im lặng một giây, như đang cân nhắc điều gì đó.
"Chưa đủ chỗ nào?"
Giọng cô không cao, rất chậm rãi mang theo chút do dự nhẹ nhàng.
Lục Trầm Uyên nhìn cô, ánh mắt trầm xuống không còn vẻ sắc lạnh như thường ngày nữa.
"Thiếu cảm xúc."
Anh nói khẽ, như thể không muốn phá vỡ khoảng lặng giữa hai người.
Câu nói đó khiến cô khựng lại.
Không phải vì bất ngờ, mà là vì… cô hiểu anh đang nói đến điều gì.
"Công việc không cần cảm xúc."
Cô trả lời, nhưng lần này giọng không còn chắc chắn như trước.
"Được." Anh nói rất nhẹ.
Nhưng câu nói ấy lại khiến sự bình tĩnh ban đầu của cô khẽ lay động.
"Ít nhất phải có lý do để người khác tin."
Giang Vãn Ý không trả lời ngay, cô hiểu điều anh nói không chỉ dừng lại ở tài liệu.
Một lúc sau, cô khẽ lên tiếng:
"Tôi sẽ sửa lại."
Lục Trầm Uyên gật đầu, anh cũng không giữ cô lại nữa.
Buổi tối, khi cô rời khỏi công ty, trời đã sập tối.
Đèn đường bật sáng, kéo dài thành những dải ánh sáng liên tục, phản chiếu lên mặt đường ẩm lạnh như những vệt ký ức chưa kịp khô.
Gió đêm lướt qua, mang theo chút se lạnh len vào cổ áo khiến cô khẽ rùng mình.
Giang Vãn Ý đứng lại một giây trước bậc thềm, nhìn dòng xe qua lại phía trước. Thành phố vẫn ồn ào như mọi khi, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô lại cảm thấy mọi thứ xa xôi một cách lạ lùng.
Trong lòng cô có gì đó rất nhẹ, nhưng lại không thể gọi tên.
Điện thoại Giang Vãn Ý khẽ rung lên, là Tống Dư.
"Tan làm chưa?"
"Rồi đây."
"Ra ngoài ăn tối không?"
Giang Vãn Ý dừng lại trả lời cô ấy.
"Được."
Quán ăn không lớn, ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ lên không gian yên tĩnh, khiến mọi thứ trở nên chậm lại một cách rất tự nhiên. Mùi thức ăn thoang thoảng, tiếng chén đũa khẽ chạm vào nhau, tất cả đều nhẹ đến mức như không muốn làm phiền bất kỳ suy nghĩ nào đang tồn tại.
Tống Dư lặng lẽ nhìn cô một lúc, ánh mắt mang theo chút dò xét, nhưng nhiều hơn là lo lắng rất khó giấu.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?"
"Không có gì."
"Tôi quen cậu lâu rồi đó."
Giang Vãn Ý khẽ cười.
"Vậy cậu nói thử xem."
Tống Dư không trả lời liền mà chỉ chống cằm nhìn cô.
"Cậu bắt đầu để ý đến anh ấy rồi."
Không khí chợt lặng đi, Giang Vãn Ý không phản bác, cũng không thừa nhận.
Một lúc sau, cô mới nói:
"Không phải."
"Vậy là đúng rồi."
Tống Dư nói rất khẽ, như thể chỉ cần nói lớn hơn một chút thôi cũng sẽ làm vỡ mất điều gì đó.
Giang Vãn Ý cúi xuống, ánh mắt dừng lại trên mặt nước trong ly, nơi ánh đèn phản chiếu thành những vệt sáng mờ nhạt.
Có những cảm xúc không cần gọi thành tên.
Chỉ cần một lần khẽ chạm, cũng đã âm thầm lan ra rõ ràng.
Và một khi đã bắt đầu, sẽ rất khó để quay lại như ban đầu.