Những Điều Không Nói

Chương 13: Em lúc nào cũng như vậy sao?

Trước Sau

break

Buổi tối hôm nay Giang Vãn Ý về nhà muộn hơn bình thường.

Khi cô rời khỏi quán ăn, gió cũng đã lạnh hơn một chút. Đường phố Bắc Kinh vẫn còn sáng đèn, dòng người qua lại không ngừng, nhưng trong khoảnh khắc ấy mọi thứ dường như chậm lại như thể chỉ còn lại cô và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên.

Tống Dư đứng bên cạnh, nhìn cô một lúc lâu.

"Cậu không cần phải trả lời ngay đâu."

Giang Vãn Ý quay sang nhìn, cô hơi ngạc nhiên hỏi: "Trả lời gì chứ?"

"Chuyện cậu đang nghĩ."

Cô khẽ cười, nụ cười nhẹ đến mức gần như không có.

"Thật sự không có gì."

Tống Dư không vạch trần, chỉ gật đầu nhẹ: "Ừm, vậy cứ từ từ đi."

Đêm đó, Giang Vãn Ý ngủ không ngon giấc, không phải vì công việc mà là vì những câu nói tưởng như rất bình thường, nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, rất nhẹ nhàng nhưng không cách nào bỏ qua được.

Sáng hôm sau, Giang Vãn Ý đến công ty sớm hơn thường lệ.

Không gian vẫn yên tĩnh như vậy, ánh sáng vẫn dịu nhẹ trải trên mặt bàn, cô mở máy tính, tiếp tục chỉnh sửa tài liệu hôm qua.

Những chỗ Lục Trầm Uyên nói "chưa đủ", cô đọc lại rất kỹ.

Không có sửa quá nhiều, chỉ là khi đọc lại, cô nhận ra có vài chỗ nếu viết khác đi có lẽ sẽ dễ chạm đến người đọc hơn nhiều.

Không thêm thắt, mà để câu chữ bớt khô khan hơn, mềm hơn và… có cảm xúc hơn một chút.

"Đây là bản sửa?"

Giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.

Giang Vãn Ý quay lại.

Lục Trầm Uyên đứng ngay sau lưng cô, không biết anh đã đến từ lúc nào.

"Ừm."

Cô xoay màn hình về phía anh.

Anh không ngồi xuống, chỉ đứng đó hơi nghiêng người về phía cô, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng dòng chữ. Khoảng cách giữa hai người gần hơn bình thường, không chạm vào nhau, nhưng lại đủ gần để cô cảm nhận rõ hơi thở rất nhẹ của anh khiến cả không gian xung quanh dường như lặng đi.

"Ổn hơn rồi." Giọng anh trầm hơn một chút, không rõ là đang nhận xét tài liệu… hay đang nói điều gì khác.

Giang Vãn Ý khẽ gật đầu.

"Nhưng vẫn còn thiếu."

Cô chợt ngẩng đầu lên nhìn anh.

"Thiếu gì chứ?"

Lục Trầm Uyên không trả lời ngay, anh dừng lại ở dòng đó ánh mắt lặng đi một nhịp, ngón tay khẽ chạm lên màn hình như thể đang cân nhắc điều gì đó.

"Chỗ này."

Giang Vãn Ý nghiêng người nhìn theo. Khoảng cách giữa hai người vì thế mà gần lại, rất tự nhiên, đến khi cô nhận ra thì đã không còn giữ được khoảng cách như ban đầu nữa.

"Em viết rất đúng." Giọng anh vẫn vậy, rất trầm rất thấp: "Nhưng đọc lên… vẫn thiếu cái gì đó."

Anh dừng lại, ánh mắt không rời khỏi dòng chữ.

"Không phải ai cũng cần cái đúng." Anh nói tiếp, chậm rãi hơn: "Người đọc họ cần cảm nhận được."

Cô im lặng một giây.

"Khác nhau sao?"

Lục Trầm Uyên nhìn cô, ánh mắt không còn lạnh như trước nữa.

"Người đọc cần hiểu, nhưng cũng cần cảm nhận."

Câu nói của anh rất nhẹ, nhưng lại khiến cô khựng lại một nhịp.

Giang Vãn Ý không nói gì, cô đứng yên một lúc, rồi khẽ gật đầu như thể đang tự thuyết phục chính mình.

"Tôi sẽ sửa lại."

Anh không rời đi liền mà đứng đó thêm một lúc như còn điều gì đó chưa nói.

"Chiều nay đi cùng tôi."

Giang Vãn Ý hơi khựng lại.

"Đi đâu?"

"Họp bên chi nhánh."

"Có trưởng nhóm…"

"Không cần." Anh lập tức ngắt lời cô: "Em phụ trách dự án này."

Câu nói đơn giản, nhưng mang theo một sự khẳng định rõ ràng.

Giang Vãn Ý nhìn anh một giây, rồi gật đầu.

"Được."

Buổi chiều, hai người cùng nhau rời khỏi công ty.

Xe lăn bánh chậm rãi ra khỏi bãi đậu xe, ánh nắng cuối ngày kéo dài thành những vệt sáng nhạt trên mặt đường.

Giang Vãn Ý bước lên xe, cô ngồi ở hàng ghế phía sau, ánh mắt hướng ra ngoài cửa kính nhưng tâm trí lại không hoàn toàn ở đó.

Trong xe chỉ có hai người, không gian rất yên tĩnh nhưng không hề trống rỗng, như có điều gì đó đang lặng lẽ tồn tại giữa họ.

"Ngồi phía trước." Giọng anh vang lên, không cao nhưng rất rõ ràng.

Giang Vãn Ý quay lại nhìn anh.

"Không cần ngồi xa vậy."

Câu nói rất bình thường giống như một thói quen, nhưng lại khiến Giang Vãn Ý khựng lại một nhịp, nó không hẳn là câu ép buộc, mà là cô không tìm được lý do để từ chối.

Cô đứng yên một giây, sau đó mở cửa chuyển lên ghế trước.

Khoảng cách giữa hai người không còn như lúc đầu, không phải vì gần hơn mà là cảm giác đã khác đi.

Trên đường đi, họ chỉ nói vài câu về công việc, giọng đều đều không có gì đặc biệt.

Nhưng sự im lặng giữa những câu nói đó lại không còn trống rỗng như trước nữa.

Khi xe dừng đèn đỏ, Giang Vãn Ý vô thức quay đầu, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt anh.

Chỉ một thoáng rất ngắn, nhưng vẫn kịp chạm vào nhau.

Sau khi đến nơi, hai người nhanh chóng được dẫn vào phòng họp. Không gian bên trong đã có sẵn vài người từ chi nhánh, tài liệu được chuẩn bị đầy đủ trên bàn. Không khí làm việc nghiêm túc khiến mọi suy nghĩ riêng tư đều phải tạm gác lại.

Những phần trao đổi sau đó diễn ra nhanh chóng, không có gì thay đổi so với kế hoạch ban đầu.

Khi mọi thứ kết thúc, trời cũng đã tối.

Mọi người lần lượt rời khỏi phòng họp, chỉ còn lại vài tiếng động nhỏ của giấy tờ được thu dọn.

Giang Vãn Ý đứng dậy, tay vẫn giữ tập tài liệu nhưng không siết chặt cũng không buông lỏng, như thể chính cô cũng không rõ mình đang chuẩn bị làm gì.

Cô chỉnh lại mép giấy một cách vô thức, ánh mắt lướt qua bàn rồi dừng lại đâu đó rất ngắn.

Lục Trầm Uyên nhìn cô, không lâu nhưng cũng không phải thoáng qua.

"Đi ăn thôi." Giọng anh vẫn bình thản như mọi khi, như thể có một điều gì đó vừa chạm vào rất nhẹ nhưng không thể bỏ qua.

Giang Vãn Ý khựng lại, không rõ là vì câu nói, hay vì cảm giác mà nó để lại.

Cô không nhìn anh cũng không trả lời chỉ đứng yên đó một lúc, một lúc lâu để bản thân kịp nhận ra nhịp tim mình đã đập chậm lại, rồi lại nhanh hơn.

Trong đầu cô thoáng qua vài suy nghĩ mơ hồ, không rõ ràng, cứ đến rồi đi nhưng cảm giác… lại rõ hơn bất cứ điều gì.

Cuối cùng, Giang Vãn Ý cũng gật đầu rất nhẹ.

Như thể chính cô cũng không chắc mình vừa đồng ý điều gì.

-

Quán ăn nhỏ, ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ lên không gian một cảm giác ấm áp gần gũi.

Hai người ngồi đối diện nhau, khoảng cách không xa nhưng cũng không còn lạnh lùng như trước.

Không ai nói gì, nhưng sự im lặng lần này lại dễ chịu hơn rất nhiều.

"Em lúc nào cũng như vậy sao?" Anh lên tiếng.

Giang Vãn Ý ngẩng lên: "Như thế nào?"

"Tự làm một mình.”

Giang Vãn Ý trả lời rất nhẹ: "Không phải lúc nào cũng có người ở bên."

Lục Trầm Uyên nhìn cô.

"Có." Anh trả lời, lần này có vẻ chắc chắc hơn nhiều.

Giang Vãn Ý khẽ cười, giọng thoáng mềm hơn: "Anh nói câu này hai lần rồi."

Lục Trầm Uyên im lặng một lúc, ánh mắt vẫn dừng lại trên người cô, anh nhìn cô thêm một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng:

"Lần nào cũng là thật."

Giang Vãn Ý khựng lại, không phải vì câu nói mà là vì giọng anh khi nói ra.

Bình thản, chắc chắn, như thể đó là điều hiển nhiên.

Không nhấn mạnh, cũng không giải thích, chỉ là anh thật sự nghĩ như vậy.

Cô không nói gì chỉ cúi xuống, đầu ngón tay khẽ chạm vào thành ly, xoay xoay nhẹ như đang tìm một điểm tựa vô hình.

Ánh đèn vàng phản chiếu trên mặt nước, lay động theo từng chuyển động nhỏ của cô, nó giống như cảm xúc trong lòng cô lúc này, không rõ ràng nhưng cũng không xem như không tồn tại.

Một khoảng lặng chợt dừng lại giữa hai người.

Không ai nói gì, bầu không khí dường như cũng chậm lại, như có điều gì đó vừa chạm tới, rất nhẹ nhưng lại khiến cả hai không thể quay lại như trước ngay lập tức.

Sau khi bữa ăn kết thúc, cả hai đứng dậy cùng lúc.

Không ai lên tiếng trước, họ chỉ lặng lẽ bước ra ngoài giống như đã quen với sự im lặng đó.

Gió đêm khẽ lướt qua, mang theo cái lạnh rất nhẹ của đầu thu.

Cái lạnh không đủ làm người ta khó chịu, nhưng lại len vào từng khoảng trống rất nhỏ trong lòng, khiến những cảm xúc vốn tưởng đã yên lặng bỗng trở nên rõ ràng hơn, giống như chỉ cần chạm nhẹ một chút thôi cũng có thể tan vỡ.

Giang Vãn Ý khẽ kéo tay áo lên một chút.

Động tác rất nhẹ gần như vô thức, nhưng vẫn không giấu được cảm giác mệt mỏi len ra từ ánh mắt.

Lục Trầm Uyên nhìn thấy, anh không hỏi gì chỉ lặng lẽ cởi áo khoác đưa về phía cô.

Giang Vãn Ý khựng lại một giây, ánh mắt cô dừng trên chiếc áo, rồi chuyển sang nhìn anh.

"Không cần…"

"Mặc đi." Giọng anh rất chắc như bắt buộc cô không thể từ chối.

Giang Vãn Ý nhận lấy, chiếc áo vẫn còn vương chút hơi ấm, không phải từ lớp vải, mà là độ ấm quen thuộc như vừa rời khỏi người anh chưa lâu.

Cô khoác lên người, ban đầu chỉ là một cảm giác rất nhẹ, lúc sau lại càng rõ hơn, rõ đến mức khiến cô không thể giả vờ như không nhận ra.

Trên đường trở về, cả hai đều im lặng.

Không ai nhắc lại chuyện đó, nhưng trong khoảng lặng ấy có điều gì đó đã lặng lẽ thay đổi.

Không cần nói ra, cũng có thể cảm nhận được.

Khi xe dừng trước nhà cô, Giang Vãn Ý không bước xuống liền.

Cô ngồi yên ở đó, tay vẫn đặt trên vạt áo khoác như thật sự không muốn buông ra.

Ánh đèn đường hắt qua cửa kính, phủ lên không gian trong xe một lớp sáng mờ, khiến mọi thứ trở nên chậm lại.

Cô khẽ tháo áo ra, động tác rất nhẹ nhưng không dứt khoát.

"Cảm ơn." Giọng cô nhỏ hơn bình thường.

Lục Trầm Uyên nhìn cô, ánh mắt anh sâu thẳm, sâu đến mức khiến người ta khó mà giả vờ như không nhận ra.

Như thể anh đang chờ, không phải một câu trả lời rõ ràng, mà như thể đang chờ cô nói thêm một điều gì đó, dù là rất nhỏ.

Nhưng Giang Vãn Ý không nói gì, cô chỉ lặng lẽ đưa chiếc áo về phía anh.

Lục Trầm Uyên không nhận.

"Giữ đi." Giọng anh trầm xuống mang theo một sự chắc chắn rất khó từ chối.

Giang Vãn Ý khựng lại, ngón tay cô siết nhẹ vào lớp vải.

Một giây rất ngắn, nhưng nó khiến cô nhận ra chính bản thân mình cũng không muốn trả lại, cũng khiến trái tim cô lệch đi một nhịp.

"Mai đưa lại tôi cũng được."

Giang Vãn Ý không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi mở cửa bước xuống xe.

Gió đêm khẽ chạm vào mặt mang theo chút lạnh khiến cô tỉnh táo hơn một chút.

Cô đứng lại bên lề đường, vẫn chưa muốn đi, chiếc áo vẫn ở trên người cô, mặc dù hơi ấm đã nhạt đi, nhưng vẫn khiến cô nhận ra nó không thuộc về mình.

Giang Vãn Ý khẽ siết tay áo, trái tim cô chùng xuống giống như vừa lỡ chạm phải một điều gì đó không kịp gọi tên.

Một cảm giác kỳ lạ, mỏng manh, mơ hồ len rất sâu vào tâm trí cô, nó rất nhẹ nhưng lại khiến cô không thể làm ngơ, không dễ buông ra, cũng chẳng thể phủ nhận.

Giống như có thứ gì đó đang chậm rãi tiến lại gần.

Và lần này, cô không còn chắc chính mình muốn giữ khoảng cách như trước nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương