Sáng hôm sau, trời trong xanh hơn rất nhiều.
Ánh nắng rơi xuống ban công, trải thành một vệt sáng dài trên sàn nhà. Không khí đầu thu mang theo chút lạnh rất nhẹ khiến người ta tỉnh táo hơn bình thường.
Giang Vãn Ý đứng trước gương.
Chiếc áo khoác vẫn còn trong phòng cô, cô đã định trả lại anh từ tối qua rồi nhưng cuối cùng lại không nỡ.
Giang Vãn Ý đưa tay chạm nhẹ vào lớp vải, hơi ấm đã không còn rõ ràng như lúc trước, nhưng cảm giác vẫn còn đó, rất khẽ, rất thật.
Một lát sau, cô mới chậm rãi cầm lấy chiếc áo, gấp lại gọn gàng rồi đặt vào túi.
Công ty vẫn như mọi ngày, nhịp làm việc quen thuộc, không nhanh cũng không chậm.
Giang Vãn Ý vừa ngồi xuống chưa lâu thì Trình Nhã đã quay sang hỏi.
"Hôm qua cô về muộn sao?"
"Ừm."
"Đi với ai vậy?" Câu hỏi mang theo chút tò mò rất tự nhiên.
Giang Vãn Ý dừng lại một giây mới trả lời: "Công việc."
Trình Nhã không hỏi thêm, chỉ cười nhẹ rồi quay lại màn hình.
Buổi sáng trôi qua khá nhanh.
Đến gần trưa, Giang Vãn Ý cầm theo chiếc áo khoác, đứng trước cửa phòng làm việc của Lục Trầm Uyên.
Cô không gõ liền mà đứng đó một giây, như đang cân nhắc điều gì đó, sau đó mới đưa tay lên.
"Vào đi." Giọng anh vang lên từ bên trong.
Giang Vãn Ý mở cửa bước vào.
Phòng làm việc rất rộng, ánh sáng lại vừa đủ, Lục Trầm Uyên đang đứng bên bàn làm việc, tay đặt lên một tập tài liệu.
Anh ngẩng lên khi thấy cô, ánh mắt dừng lại trên người cô một giây rất ngắn.
"Có chuyện gì sao?"
Giang Vãn Ý bước vào, đặt chiếc áo lên bàn.
"Trả anh."
Lục Trầm Uyên nhìn chiếc áo: "Em giữ cũng được."
"Không cần." Giang Vãn Ý trả lời rất nhẹ.
Anh bất chợt nhìn mắt cô.
"Không thích?"
Giang Vãn Ý khựng lại một chút: "Không phải."
"Vậy sao lại đưa tôi."
Cô im lặng một giây mới nói: "Không nên giữ."
Câu trả lời rất bình tĩnh, nhưng lại khiến ánh mắt Lục Trầm Uyên trầm xuống một chút.
"Không nên?"
Giang Vãn Ý cũng không né tránh: "Dễ gây hiểu lầm."
Không khí trong phòng bỗng chững lại.
Lục Trầm Uyên nhìn cô rất lâu.
"Hiểu lầm cái gì?" Anh hỏi.
Giang Vãn Ý không trả lời liền, thật sự bây giờ cô không biết mình nên nói thế nào cho đúng.
"Giữa tôi và anh… không cần thêm những chuyện như vậy."
Câu nói rất nhẹ, nhưng rõ ràng.
Một khoảng lặng lại tiếp tục kéo dài rất lâu.
Lục Trầm Uyên khẽ cười, không phải cười vui, chỉ là một cái cong môi rất nhẹ gần như không có cảm xúc gì.
"Em nghĩ nhiều rồi."
Giang Vãn Ý không trả lời, cô đứng yên ở đó, ánh mắt khẽ hạ xuống: "Chắc vậy…"
Giọng cô rất nhẹ, không phải phủ nhận, cũng không hoàn toàn thừa nhận.
Chỉ là… không muốn nói thêm.
Giang Vãn Ý xoay người, bước đi chậm hơn bình thường một chút, giống như chỉ cần nếu dừng lại thêm một giây nữa, cô sẽ không còn giữ được khoảng cách như trước.
"Vãn Ý."
Cô chợt dừng lại.
"Em đang tránh tôi?" Giọng anh không cao, nhưng lần này không còn hoàn toàn bình tĩnh nữa.
Giang Vãn Ý quay lại.
"Không có."
"Vậy tại sao lúc nào cũng giữ khoảng cách?" Câu hỏi rất trực tiếp.
Giang Vãn Ý nhìn anh, ánh mắt không né tránh nói: "Bởi vì trước đây anh đã nói… không cần nói thêm."
Không gian như khựng lại.
Câu nói rất bình thường ấy đã kéo theo một đoạn ký ức mà cả hai đều hiểu.
Lục Trầm Uyên không nói gì, ánh mắt anh dừng lại trên cô, sâu hơn bình thường.
Một lúc sau, anh bước đến gần hơn.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, không còn là khoảng cách an toàn như trước.
"Chuyện đó…" Anh nói chậm: "Đã qua rồi."
Giang Vãn Ý khẽ siết chặt tay: "Nhưng tôi vẫn nhớ."
Câu nói rất nhỏ, gần như là một lời thừa nhận.
Không khí trở nên yên tĩnh đến mức như mọi âm thanh đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại nhịp thở của hai người vang lên rõ ràng, chậm rãi đến mức khiến người ta không thể làm ngơ.
Lục Trầm Uyên nhìn cô.
"Vậy thì quên đi."
Giang Vãn Ý khẽ cười rất nhẹ: "Không dễ vậy."
Cô nói xong, cúi đầu nhìn chiếc áo trên bàn một lúc lâu, ngón tay khẽ siết lại, rồi buông ra.
Cuối cùng, cô vẫn đưa tay cầm lấy.
"Trả lại anh." Giọng cô rất nhẹ, gần như không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến không khí trở nên nặng hơn một chút.
Lục Trầm Uyên không cản, anh chỉ đứng đó, ánh mắt dừng lại trên từng động tác của cô.
Khi Giang Vãn Ý xoay người rời đi, khoảng cách giữa hai người vô thức thu hẹp lại.
Tay cô chạm vào tay anh, không mạnh chỉ là một cái chạm rất khẽ.
Ngón tay Giang Vãn Ý khẽ khựng lại một nhịp, như thể chính cô cũng không kịp phản ứng, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang, rõ ràng đến mức khiến tim cô chệch đi một nhịp.
Không ai nói gì, nhưng không khí xung quanh như lặng xuống.
Một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng lại khiến người ta nhận ra có những thứ đã không còn giữ được như trước nữa.
Rất nhanh Giang Vãn Ý rút tay về.
"Xin lỗi." Cô nói nhỏ rồi rời đi.
Cánh cửa cũng dần khép lại.
Lục Trầm Uyên đứng yên tại chỗ, ánh mắt anh vẫn dừng lại ở vị trí vừa rồi như thể vẫn còn giữ lại cảm giác đó.
-
Buổi chiều, Giang Vãn Ý không tập trung hoàn toàn.
Cô vẫn làm việc, nhưng chậm hơn bình thường một chút, đồng thời điện thoại cũng rung lên.
Là Tống Dư.
"Cậu làm gì đó?"
"Ở công ty."
"Chiều nay tôi qua cậu nhe."
Giang Vãn Ý chưa kịp trả lời, tin nhắn tiếp theo đã đến.
"Đừng từ chối."
Cuối giờ, Tống Dư thật sự xuất hiện, cô ấy đứng dựa vào bàn nhìn Giang Vãn Ý từ trên xuống dưới.
"Cậu xong rồi."
"Cái gì?"
"Tôi nói cậu." Tống Dư nghiêng đầu, ánh mắt rất rõ ràng: "Cậu không còn như trước nữa."
Giang Vãn Ý im lặng.
"Cậu bắt đầu để ý anh ấy rồi."
"Không có."
"Vậy tại sao cậu lại bối rối?"
Câu hỏi rất thẳng, nhưng Giang Vãn Ý không dám trả lời.
Tống Dư thở dài nói: "Cậu có thể không thừa nhận, nhưng ánh mắt thì không giấu được."
Không gian lại yên tĩnh.
Giang Vãn Ý nhìn ra ngoài cửa kính.
Trời đã dần tối, ánh đèn thành phố lần lượt sáng lên, từng điểm một kéo dài thành những vệt sáng mờ nhòe trong tầm mắt.
Giang Vãn Ý không biết mình đang nhìn gì, chỉ là… cô không muốn quay lại.
Trong lòng cô có gì đó rất lạ, không rõ ràng, cũng không ồn ào, nó là một cảm giác rất nhẹ khiến cô không thể bỏ qua, giống như có thứ gì đó đang chậm rãi thay đổi.
Không nhanh không chậm nhưng lại đủ để cô nhận ra.
Có những thứ đã không còn giữ được như ban đầu nữa.
Và lần này… cô không chắc mình còn muốn quay lại như trước nữa không?