Những Điều Không Nói

Chương 15: Cứ nói với tôi

Trước Sau

break

Sáng hôm sau, Giang Vãn Ý đến công ty muộn hơn bình thường.

Không phải cô dậy trễ, mà trước khi ra khỏi nhà, cô đã đứng rất lâu trước gương.

Không làm gì cả, chỉ đứng đó, nhìn chính mình như thể cô đang cố hiểu một điều gì đó mà bản thân vẫn chưa thể gọi tên.

Khi bước vào văn phòng, không khí đã nhộn nhịp hơn bình thường.

Trình Nhã quay sang nhìn cô.

"Hôm nay họp dự án lớn đó, cô chuẩn bị chưa?"

"Tôi chuẩn bị rồi."

Giang Vãn Ý khẽ gật đầu, giọng cô vẫn bình thản như thường, nhưng ánh mắt chỉ thoáng dừng lại rồi nhanh chóng rời đi.

Buổi họp diễn ra vào giữa buổi sáng.

Phòng họp rất lớn, rất đông người, đây là lần đầu tiên cô tham gia một cuộc họp có quy mô như vậy kể từ khi vào Lục thị.

Giang Vãn Ý ngồi ở phía bên trái, tài liệu đặt ngay ngắn trước mặt cô, mọi thứ đều đã được chuẩn bị rất kỹ càng.

Nhưng khi cuộc họp bắt đầu, cô mới nhận ra mọi thứ không hoàn toàn như dự tính.

Phần nội dung cô phụ trách bị đẩy lên trước, không theo thứ tự ban đầu.

"Phần này, cô trình bày đi."

Một người trong ban quản lý lên tiếng.

Giang Vãn Ý khựng lại một nhịp rất nhẹ, không phải cô chưa chuẩn bị mà cô không nghĩ mình sẽ là người bắt đầu.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, đầu óc cô trống rỗng.

"Giang Vãn Ý."

Giọng Lục Trầm Uyên vang lên, trầm ấm rõ ràng, như một điểm tựa kéo cô trở về thực tại.

Giang Vãn Ý khẽ giật mình, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đã dừng lại trên cô từ lúc nào, vững vàng, bình tĩnh, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.

"Bắt đầu đi." Chỉ ba chữ rất nhẹ, nhưng lại khiến nhịp tim cô dần ổn định lại.

Giang Vãn Ý hít sâu, cô đứng dậy, ngón tay khẽ siết lại rồi thả lỏng, sau đó mở tài liệu, bắt đầu trình bày.

Những câu đầu còn chậm rãi, nhưng rất nhanh sau đó, giọng nói đã dần ổn định lấy lại nhịp điệu quen thuộc, từng ý được sắp xếp rõ ràng, trôi chảy, không vội vàng cũng không gấp gáp.

Giang Vãn Ý chỉ liếc qua tài liệu khi cần, phần lớn thời gian đều giữ ánh nhìn thẳng, tiếp tục nói một cách tự nhiên.

Trong suốt quá trình đó, cô không nhìn về phía anh, nhưng cô biết anh đang nhìn mình.

Khi Giang Vãn Ý vừa kết thúc, phòng họp yên lặng một giây.

"Tốt."

Lục Trầm Uyên nói xong, Giang Vãn Ý chợt khựng lại một nhịp.

Không phải vì nội dung, mà là vì cách anh nói, nó rất nhẹ rất ngắn giống như đang giữ cô lại một nhịp.

Cuộc họp vẫn tiếp tục, từng phần khác lần lượt được trình bày.

Mọi thứ diễn ra bình thường, chỉ là tâm trạng của cô không còn hoàn toàn ở trong cuộc họp nữa.

Giang Vãn Ý ngồi xuống, ngón tay vẫn còn hơi lạnh.

Cô khẽ siết lại, như muốn giữ cho mình ổn định hơn một chút.

Không biết từ lúc nào, cô bắt đầu để ý, ánh mắt của anh hình như đã thay đổi, không rõ là thật hay chỉ là cảm giác của cô, nhưng nó khiến cô khẽ lặng đi một chút.

Buổi họp kết thúc sau gần hai tiếng.

Mọi người lần lượt rời khỏi phòng, tiếng ghế kéo khẽ vang lên rồi nhanh chóng chìm vào khoảng lặng, những câu nói chuyện cũng theo đó mà nhỏ dần, tan đi.

Không gian bỗng trở nên rộng hơn, trống trải hơn.

Giang Vãn Ý cúi đầu thu dọn tài liệu.

Động tác của cô chậm lại một nhịp, cô ngồi yên thêm một lúc giống như bản thân cần thêm chút thời gian để kéo mình trở về với sự bình tĩnh quen thuộc.

"Ở lại một chút."

Giọng anh vang lên chậm rãi như thật sự sợ cô sẽ rời đi.

Giang Vãn Ý khựng lại.

Cánh cửa phía sau khép hờ, không gian trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh hơn bình thường.

Chỉ còn lại hai người.

Cô đứng đó một giây, rồi quay lại.

"Phần vừa rồi…"

Giang Vãn Ý vừa mở lời, giọng còn chưa kịp ổn định, thì anh đã lên tiếng trước.

"Rất tốt."

Hai chữ rất ngắn, nhưng không giống những lần trước.

Giang Vãn Ý hơi bất ngờ.

"Ban đầu có chút không suôn sẻ." Giọng anh trầm xuống, chậm rãi hơn: "Nhưng em không dừng lại."

Lục Trầm Uyên nhìn cô, ánh mắt không còn lạnh như trước nữa.

"Như vậy là tốt rồi."

Giang Vãn Ý khẽ siết tay, ánh mắt dừng lại trên người anh lâu hơn một nhịp.

"Tôi vẫn thấy… chưa đủ." Giọng cô rất nhẹ mang theo chút bình tĩnh.

Lục Trầm Uyên không phản bác, anh nhìn cô, ánh mắt dần hạ xuống, sau đó mới lên tiếng:

"Vậy thì lần sau… làm tốt hơn một chút."

Giọng anh không còn lạnh lùng nữa, mà mang theo một sự kiên nhẫn rất khó nhận ra.

Giang Vãn Ý khẽ gật đầu.

"Được."

Cô vừa định rời đi, nhưng bước chân vừa nhấc lên...

"Vãn Ý."

Cô quay lại nhìn anh.

"Đừng tự ép mình." Giọng anh rất nhẹ, gần như chỉ đủ để cô nghe thấy.

Nhưng cũng chính vì vậy mà cô chợt khựng lại.

"Không có ép." Cô trả lời, giọng thấp hơn bình thường: "Chỉ không muốn làm sai thôi"

Lục Trầm Uyên im lặng một lúc, ánh mắt anh dừng lại trên người cô sâu hơn thường ngày.

"Ở đây… không ai cần em phải hoàn hảo."

Câu nói đó khiến cô sững lại.

"Nhưng có người đang nhìn em rất kỹ."

Giang Vãn Ý khẽ nhíu mày.

"Ý anh là gì?"

Anh nhìn cô, ánh mắt ngày càng sâu hơn: "Ý tôi là em không cần phải cố gắng một mình."

Không gian chợt yên lặng đến lạ thường.

Giang Vãn Ý không nói thêm, cô quay người rời khỏi phòng họp.

Buổi chiều, công việc vẫn tiếp tục, nhưng rõ ràng có gì đó đã thay đổi.

Gần cuối giờ, một đồng nghiệp gọi cô lại.

"Vãn Ý, phần số liệu này hình như có vấn đề."

Cô nhận lấy tài liệu.

Chỉ một lúc sau, cô nhận ra có lỗi sai, nó không lớn nhưng lại ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch.

"Cái này gửi lên chưa?" Cô hỏi.

"Rồi."

Giang Vãn Ý siết nhẹ tay.

Không phải hoàn toàn là lỗi của cô, nhưng phần đó do cô phụ trách kiểm tra lại.

"Để tôi xử lý."

Lúc này cô vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng khi quay về bàn, đầu ngón tay cô đã lạnh đi từ lúc nào.

Cô mở máy, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt hơi tái, rồi bắt đầu sửa lại toàn bộ.

Nhịp gõ phím dồn dập hơn bình thường, từng chữ hiện lên nhanh đến mức gần như không kịp suy nghĩ.

Nhưng càng sửa, cô càng nhận ra có những chỗ không thể xử lý ngay lập tức.

Những con số, những chi tiết nhỏ, cứ như mắc lại ở đâu đó, không chịu khớp vào nhau.

Thời gian thì không chờ.

Cô khựng lại, hít sâu một hơi, cố ép bản thân bình tĩnh lại.

Một câu nói bất chợt hiện lên trong đầu cô, rất rõ ràng, như thể vừa mới được nói ra.

"Đừng ép mình."

Giang Vãn Ý khẽ siết tay, cô nhắm mắt lại một giây giống như đang tự trấn an mình, sau đó đứng dậy bước đi.

Cửa phòng làm việc vẫn đóng.

Giang Vãn Ý đứng trước cửa. Cô không gõ liền mà chỉ lặng lẽ đứng đó một lúc, như đang cân nhắc một điều gì đó, sau đó mới hít nhẹ một hơi, đưa tay gõ cửa.

"Vào đi."

Giọng anh vang lên từ bên trong, vẫn trầm ổn như mọi khi.

Giang Vãn Ý mở cửa, bước vào.

Lục Trầm Uyên nhìn thấy cô, ánh mắt có chút ngạc nhiên thoáng qua.

Chỉ một thoáng thôi!

"Có chuyện gì sao?"

Giọng anh không thay đổi, nhưng ánh nhìn đã không còn lạnh nữa.

Giang Vãn Ý bước lại gần, cô đặt tài liệu xuống bàn, ngón tay khẽ siết lại một chút.

"Phần số liệu… có sai sót."

Anh nhận lấy tài liệu, ánh mắt lướt qua từng dòng.

Không gian trong phòng dần lắng xuống, chỉ còn lại sự yên tĩnh rất rõ ràng.

Một lúc sau, anh khẽ đặt tài liệu xuống.

"Xử lý được không?"

Giang Vãn Ý im lặng một giây.

"Tôi… cần thêm thời gian."

Đó là lần đầu tiên cô không nói "Tôi làm được".

Lục Trầm Uyên nhìn cô: "Ngồi xuống đi."

Giang Vãn Ý khựng lại một nhịp, ánh mắt thoáng dao động.

Lục Trầm Uyên bước tới, kéo nhẹ chiếc ghế bên cạnh ra, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát.

"Làm chung."

Hai chữ rất đơn giản nhưng mang theo sự chắc chắn khó từ chối.

Giang Vãn Ý không nói gì, cô khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống.

Khoảng cách giữa hai người vì thế mà thu hẹp lại, gần đến mức cô có thể cảm nhận rõ hơi thở rất nhẹ của anh ở bên cạnh.

Không còn là hai phía đối diện, mà là cùng một hướng.

"Chỗ này sửa lại."

Giọng anh rất trầm, bình tĩnh đến mức khiến người ta vô thức an tâm.

Nhịp làm việc dần trở nên đều đặn.

Từng vấn đề được tháo gỡ một cách tự nhiên, không vội vàng, cũng không còn rối loạn như lúc đầu.

Có những khoảnh khắc, tay hai người chạm vào cùng một vị trí trên bàn phím.

Chỉ là một cái chạm rất nhẹ, nhưng không ai vội rút tay lại.

Cũng vì vậy mà bầu không khí xung quanh cũng lặng đi, chỉ còn lại tiếng gõ phím khe khẽ và nhịp thở đều của cả hai.

Không biết từ lúc nào, cảm giác căng thẳng ban đầu đã lặng lẽ tan biến, chỉ còn lại một sự đồng điệu rất khó gọi tên.

Khi hoàn thành xong, trời cũng đã dần tối.

Giang Vãn Ý khẽ dừng tay, ánh mắt vẫn còn vương trên màn hình thêm một giây.

"Xong rồi." Nói xong câu này, Giang Vãn Ý thở ra giống như vừa buông xuống một điều gì đó.

Lục Trầm Uyên nhìn lướt qua kết quả, khẽ gật đầu.

"Ừm."

Anh không nói thêm gì, chỉ đứng đó nhìn cô lâu hơn bình thường.

Ánh mắt đã dịu đi rất nhiều, cũng không còn giữ khoảng cách rõ như trước nữa mà như có điều gì đó đang chậm rãi thay đổi.

"Cảm ơn." Giang Vãn Ý nhẹ nhàng nói.

"Không có gì."

Một khoảng lặng rất ngắn trôi qua.

"Lần sau… nếu gặp chuyện như vậy." Lục Trầm Uyên nói chậm lại: "Cứ nói với tôi."

Giang Vãn Ý nhìn anh một giây, ánh mắt cô khẽ dao động, sau đó gật đầu.

Cô biết lần này bản thân cô không muốn từ chối nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương