Sau vài ngày làm việc, mọi thứ trong văn phòng dần đi vào quỹ đạo.
Giang Vãn Ý không còn cảm giác lạc lõng như lúc mới đến. Công việc được giao cô đều hoàn thành đúng tiến độ, thỉnh thoảng còn được trưởng nhóm giao thêm vài phần nội dung nhỏ. Không quá nổi bật, nhưng đủ để người khác nhận ra cô làm việc rất nghiêm túc, không qua loa.
Buổi sáng hôm ấy trôi qua như thường lệ. Ánh nắng vẫn len qua lớp kính lớn rơi xuống mặt bàn thành những vệt sáng nhạt. Không gian rất yên tĩnh, xung quanh chỉ có tiếng gõ phím đều đặn và vài câu trao đổi nhỏ.
"Dạo này cô bận thật đấy."
Trình Nhã vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt lướt qua màn hình của cô.
"Nghe nói hôm qua cô đi gặp đối tác?"
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu: "Ừm."
"Thế nào?"
"Cũng bình thường." Cô trả lời ngắn gọn không né tránh, chỉ là cô không có thói quen kể lại những chuyện như vậy.
Trình Nhã nhìn cô một lúc rồi cười nhẹ.
"Nghe nói bên đó khá khó tính. Nếu họ không ý kiến gì thì chắc là ổn rồi."
Giang Vãn Ý không trả lời, cô tiếp tục chỉnh sửa tài liệu trước mắt, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím, từng nhịp gõ trầm ổn đều đặn.
Đến đầu giờ chiều, điện thoại đặt bên cạnh rung lên.
Cô liếc qua màn hình, ánh mắt khẽ khựng lại khi nhìn thấy cái tên trên đó.
Là Tần Mặc.
Cô chậm rãi mở tin nhắn.
"Phần hôm qua cô trình bày, tôi đã xem lại. Có vài chỗ tôi muốn trao đổi thêm, cô có tiện không?"
Giang Vãn Ý đọc xong, ngón tay chợt khựng lại trên màn hình, cô không trả lời ngay mà đặt điện thoại xuống tiếp tục hoàn thành nốt phần việc còn lại.
Một lúc sau, cô mới cầm điện thoại lên trả lời:
"Anh có thể gửi nội dung qua đây."
Tin nhắn vừa gửi đi không lâu thì đã có phản hồi.
"Nói trực tiếp sẽ rõ hơn. Nếu cô không phiền, tối nay tôi có thể mời cô cà phê không?"
Giang Vãn Ý nhìn dòng chữ đó một lúc.
Không phải bất ngờ, cũng không phải khó xử. Chỉ là… cô không biết bây giờ mình nên trả lời thế nào.
"Cô sao vậy?" Giọng Trình Nhã kéo cô trở lại.
"Không có gì." Giang Vãn Ý tắt màn hình điện thoại: "Chỉ là trao đổi công việc thôi."
Buổi chiều trôi qua chậm rãi hơn thường lệ. Không phải vì công việc nhiều, mà là vì trong lòng vẫn còn vướng lại một điều gì đó chưa thật sự rõ ràng.
Gần đến giờ tan làm, Giang Vãn Ý cầm theo tập tài liệu, cô định mang sang phòng trưởng nhóm để xác nhận lại vài chi tiết cuối cùng. Hành lang vẫn yên tĩnh như mọi khi, ánh đèn trắng trải dài trên nền sàn bóng loáng phản chiếu bước chân nhẹ nhàng đều đặn của cô.
Cô vừa bước ra khỏi phòng làm việc, còn chưa kịp đi được mấy bước thì cánh cửa phía cuối hành lang khẽ mở.
Lục Trầm Uyên từ bên trong bước ra.
Khoảnh khắc đó, cả hai đều dừng lại.
"Lục tổng."
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu chào.
Ánh mắt anh dừng lại trên tập tài liệu trong tay cô.
"Đi đâu?"
"Tôi gửi lại bản chỉnh sửa."
Anh im lặng một lúc, mới trầm giọng nói tiếp: "Phần đó tôi đã xem rồi."
Giang Vãn Ý hơi khựng lại.
"Không cần sửa thêm."
Cô bất chợt lại khựng thêm một nhịp, sau đó mới trả lời:
"Vẫn còn vài chỗ tôi thấy có thể…"
"Không cần thiết."
Anh cắt ngang lời cô, giọng anh không lớn cũng không mang theo cảm xúc rõ ràng nào, nhưng đủ khiến bầu không khí giữa hai người chùng xuống một lúc.
Giang Vãn Ý nhìn anh một giây, khẽ gật đầu.
"Vâng."
Cô không nói thêm gì, chỉ xoay người định rời đi.
"Giang Vãn Ý."
Anh gọi.
Vãn Ý dừng lại, lần này cô quay lại nhìn thẳng vào anh.
"Tan làm rồi thì về đi." Anh nói: "Không cần ở lại."
Giọng anh vẫn bình thường giống như một lời nhắc nhở công việc, nhưng không hiểu vì sao, lần này lại mang theo một ý nghĩa khác.
Giang Vãn Ý nhìn anh thêm một giây, rồi khẽ gật đầu.
"Được." Cô vừa nói xong cũng quay người rời đi.
Bước chân vẫn đều, không nhanh cũng không chậm, khi cô đi khuất khỏi hành lang, không gian lại trở về yên tĩnh như trước.
—
Buổi tối, ánh đèn thành phố dần sáng lên.
Giang Vãn Ý đứng trước tòa nhà một lúc, điện thoại cô vẫn cầm trong tay.
Màn hình chợt sáng lên, là tin nhắn của Tần Mặc.
Cô nhìn nó vài giây, sau đó mới mở ra xem, nội dung không dài, chỉ là hỏi cô có tiện trao đổi thêm về phần công việc lúc chiều hay không.
Giang Vãn Ý im lặng một lúc, ngón tay vẫn dừng trên màn hình, không vội trả lời.
Một lát sau, cô mới chậm rãi gõ vài chữ.
"Tối nay tôi bận. Có gì anh cứ gửi nội dung qua tin nhắn cho tôi."
Gửi tin nhắn xong, cô tắt màn hình điện thoại, không suy nghĩ thêm gì mà bước xuống bậc thềm.
Phía sau lớp kính trong suốt, có một bóng người khẽ dừng lại.
Lục Trầm Uyên không bước theo, anh chỉ đứng đó, ánh mắt lặng lẽ dõi theo bóng lưng cô đang khuất dần.
Trước giờ, anh luôn cho rằng có những chuyện không cần thiết phải để tâm.
Không cần thiết phải giữ lại.
Không cần thiết phải giải thích.
Cũng không cần thiết phải quan tâm quá nhiều.
Nhưng có những lúc, mọi thứ lại không đơn giản như vậy.