Buổi sáng hôm sau, Bắc Kinh không còn trong xanh như những ngày trước.
Một lớp mây mỏng phủ nhẹ trên bầu trời khiến ánh nắng dịu đi, không còn sắc vàng rõ ràng nữa, chỉ còn lại một màu sáng nhạt trải dài trên những tòa nhà cao tầng.
Giang Vãn Ý bước vào văn phòng như thường lệ.
Cô ngồi vào vị trí của mình, mở máy tính. Màn hình sáng lên phản chiếu gương mặt bình tĩnh quen thuộc ấy. Những tài liệu còn đang dang dở từ hôm trước vẫn nằm nguyên ở đó, không có gì thay đổi.
Mọi thứ vẫn như cũ.
Chỉ là trong lòng cô, không hoàn toàn giống vậy.
Buổi sáng trôi qua trong yên tĩnh.
Tiếng gõ phím đều đặn, tiếng lật tài liệu khe khẽ, tất cả nối tiếp nhau theo một nhịp ổn định. Vãn Ý làm việc tập trung, không nhanh nhưng cũng không chậm, từng phần đều được xử lý gọn gàng.
Đến gần trưa, Trình Nhã quay sang nhìn cô.
"Hôm qua cô về sớm à?"
Giang Vãn Ý gật đầu: "Ừm."
"Hiếm thật nha." Trình Nhã cười nhẹ: "Tôi cứ tưởng cô sẽ ở lại đến tối."
Giang Vãn Ý không trả lời ngay, cô chỉnh lại một dòng chữ trên màn hình rồi mới lên tiếng: "Hôm qua tôi xong việc sớm."
Trình Nhã gật đầu, cô ấy cũng không hỏi thêm.
Bầu không khí lại trở về yên tĩnh như trước.
Đến chiều, trưởng nhóm gọi cô vào phòng họp nhỏ.
Khi vừa bước vào, Giang Vãn Ý khẽ khựng lại một nhịp.
Trong phòng không chỉ có trưởng nhóm và một vài tài liệu đã được chuẩn bị sẵn trên bàn, mà còn có…
Tần Mặc.
Anh ấy đứng cạnh bàn, tay đặt lên tập tài liệu. Khi cánh cửa mở ra, ánh mắt anh ấy lập tức hướng về phía cô.
"Chào cô."
"Chào anh."
Cô khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống.
Cuộc trao đổi không kéo dài quá lâu, chủ yếu là một vài chi tiết trong kế hoạch cần điều chỉnh để phù hợp hơn với phía đối tác, Tần Mặc nói chuyện rõ ràng, thỉnh thoảng dừng lại để hỏi ý kiến của cô.
"Chỗ này nếu thay đổi cách diễn đạt một chút, có thể sẽ dễ tiếp cận hơn."
Giang Vãn Ý nhìn theo, suy nghĩ một giây trả lời: "Giữ lại ý chính, nhưng giảm bớt phần lý giải. Tập trung vào kết quả sẽ rõ hơn."
Tần Mặc nhìn cô, khẽ gật đầu.
"Được."
Cuộc trao đổi kết thúc nhanh chóng và rõ ràng.
Khi cả hai đứng dậy, anh ấy chợt lên tiếng, giọng trầm ổn nhưng đủ cô nghe thấy: "Tối qua làm phiền cô rồi."
"Không sao."
Anh ấy khẽ cười: "Lần sau nếu có dịp, tôi vẫn muốn mời cô một ly cà phê."
Giang Vãn Ý không từ chối, nhưng cũng không đồng ý.
"Xem khi nào thuận tiện."
Câu trả lời này khiến cô và Tần Mặc giữ khoảng cách ở mức vừa đủ.
—
Khi cô bước ra khỏi phòng họp, hành lang bên ngoài vẫn yên tĩnh.
Chỉ là lần này, có một người đứng đó.
Lục Trầm Uyên.
Anh đứng cách đó không xa, ánh mắt dừng lại trên người cô một giây, rồi lướt qua phía sau như thể vừa nhìn thấy ai đó.
Giang Vãn Ý dừng lại rất khẽ.
"Lục tổng."
"Ừm."
Anh trả lời, giọng vẫn trầm và đều như trước: "Xong rồi?"
"Vâng."
Anh nhìn cô thêm một giây, sau đó nói tiếp: "Phần đó không cần chỉnh quá nhiều."
Không phải là cắt ngang hay nhắc nhở, mà chỉ đơn giản là một lời nhận xét đã được suy nghĩ kỹ.
Giang Vãn Ý gật đầu.
"Tôi biết rồi."
Cô không dừng lại lâu, vừa nói xong lập tức bước qua anh.
Khoảng cách giữa hai người chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc rất ngắn, rồi lại trở về như cũ.
Lục Trầm Uyên vẫn đứng yên tại chỗ.
Anh không quay lại, chỉ là trong tâm trí anh, không hiểu vì sao lại hiện lên một đoạn ký ức rất cũ.
Hành lang trường học năm đó.
Ánh nắng buổi chiều kéo dài trên nền gạch, mọi thứ đều yên tĩnh giống như bây giờ.
Cô đứng trước mặt anh, ánh mắt không né tránh, nhưng bàn tay lại siết rất chặt.
"Nếu em thích anh… thì sao?"
Giọng nói rất nhẹ, nhẹ đến mức khi đó anh đã nghĩ, đó chỉ là một câu nói bâng quơ.
Anh đã trả lời thế nào?
Lục Trầm Uyên khẽ nhíu mày.
Một câu từ chối rất đơn giản.
Không giải thích.
Không do dự.
Như thể đó là điều hiển nhiên.
Khi đó, anh chỉ nghĩ giữ khoảng cách là điều đúng đắn.
Nhưng anh chưa từng nghĩ rằng, có những khoảng cách một khi đã tạo ra sẽ không dễ gì thu lại.
Giang Vãn Ý quay về chỗ ngồi.
Cô mở lại tài liệu, tiếp tục công việc như chưa có gì xảy ra. Những dòng chữ trên màn hình vẫn hiện ra rõ ràng, mạch lạc giống như cách cô vẫn luôn làm.
Cô không để mình dừng lại.
Cũng không để mình nghĩ thêm.
Những chuyện đã qua, vốn dĩ không cần nhắc lại.
Ít nhất là với cô.
—
Cuối giờ chiều, ánh sáng ngoài cửa kính dần chuyển sang màu trầm, trong văn phòng, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Giang Vãn Ý tắt máy, đứng dậy.
Khi cô bước ra hành lang đã không còn ai ở đó.
Cô bước về phía thang máy, động tác không nhanh cũng không chậm.
Cánh cửa vừa mở ra, ánh đèn bên trong bắt đầu tràn ra ngoài phủ lên hành lang một lớp sáng nhạt.
Cô bước vào, xoay người đứng yên.
Cánh cửa từ từ khép lại, không gian trở nên yên tĩnh hơn bình thường.
Những con số trên bảng điện tử chậm rãi thay đổi, từng tầng một, đều đặn không vội vã.
Giang Vãn Ý khẽ tựa lưng vào vách kính, ánh mắt dừng lại trên bảng hiển thị.
Không có ai khác.
Chỉ có cô và một khoảng im lặng quen thuộc.
Có những chuyện, nếu không nhắc đến, sẽ dần trở nên xa cách.
Nhưng cũng có những chuyện, dù không nói ra nó vẫn luôn ở đó dường như chưa từng biến mất.