Buổi sáng ở văn phòng vẫn bắt đầu như mọi ngày.
Giang Vãn Ý đến đúng giờ, cô đặt túi xuống, mở máy tính. Mọi động tác đều gọn gàng, quen thuộc. Ánh nắng ngoài cửa kính không quá gắt đủ khiến không gian bên trong sáng lên một cách dịu nhẹ.
Cô vừa mở tài liệu ra thì bên cạnh Trình Nhã đã kéo ghế ngồi xuống.
"Hôm qua cô làm việc với bên đối tác ổn chứ?"
Giang Vãn Ý gật đầu.
"Ổn."
"Nghe nói là Tần Mặc trực tiếp làm việc với cô?" Trình Nhã hạ giọng, ánh mắt thoáng chút tò mò.
Giang Vãn Ý không phủ nhận: "Ừm, đúng vậy."
Trình Nhã im lặng một giây, rồi khẽ cười: "Người đó không dễ tiếp cận đâu. Bình thường làm việc xong là xong, hiếm khi anh ấy chủ động như vậy."
Giang Vãn Ý không trả lời, cô kéo chuột xuống một đoạn tài liệu, ánh mắt dừng lại trên màn hình.
"Chắc là do công việc."
Giọng cô rất nhẹ, như thể câu trả lời đó đã đủ rồi.
Trình Nhã nhìn cô một lúc, rồi cũng không nói thêm gì.
Buổi sáng cứ như vậy trôi qua khá nhanh.
Đến đầu giờ chiều, trưởng nhóm giao cho Giang Vãn Ý một phần nội dung cần trao đổi trực tiếp với phía đối tác để xác nhận lại.
"Cô qua bên đó một chuyến đi." Anh ta nói: "Có vài chỗ cần thống nhất."
"Vâng."
Cô nhận tài liệu, đứng dậy, khẽ gật đầu rồi rời đi.
—
Khi cô bước ra khỏi văn phòng, hành lang vẫn yên tĩnh như thường lệ.
Chỉ là lần này, ở cuối hành lang có người đứng đó.
Lục Trầm Uyên.
Anh vừa kết thúc một cuộc gọi, điện thoại vẫn còn trong tay. Khi nhìn thấy cô, ánh mắt anh khẽ dừng lại, như đang cân nhắc điều gì đó.
"Đi đâu?"
"Tôi ra ngoài gặp đối tác." Giang Vãn Ý trả lời.
Anh hơi nhíu mày, ánh mắt lướt qua tập tài liệu trong tay cô, sau đó nói tiếp: "Phần đó không cần trực tiếp đi."
Giang Vãn Ý khẽ khựng lại.
"Nhưng bên kia muốn trao đổi rõ hơn."
"Có thể xử lý qua email." Giọng anh không cao, nhưng rất rõ ràng.
Giang Vãn Ý nhìn anh một giây.
"Những chỗ này cần xác nhận ngay, gửi qua lại sẽ mất thời gian hơn."
Câu trả lời của cô rất bình tĩnh, không mang ý phản bác, chỉ đơn giản là nói ra suy nghĩ của mình.
Không khí giữa hai người chùng xuống trong chốc lát.
Lục Trầm Uyên không trả lời liền, anh nhìn cô một lúc, ánh mắt trầm xuống hơn rất nhiều.
"Đi sớm về sớm."
Cuối cùng, anh chỉ nói vậy.
Giang Vãn Ý gật đầu.
"Ừm." Nói xong, cô lập tức xoay người rời đi.
Buổi chiều, quán cà phê gần công ty không quá đông.
Ánh sáng xuyên qua lớp kính, rơi xuống mặt bàn thành những mảng sáng nhạt.
Tần Mặc đã ở đó từ lâu.
"Cô đến rồi." Anh ấy nói.
"Xin lỗi, tôi đến muộn."
"Không sao."
Cuộc trao đổi diễn ra nhanh hơn cô nghĩ. Những điểm cần chỉnh sửa được thống nhất rõ ràng, không mất quá nhiều thời gian.
Khi công việc gần như đã xong, không khí giữa hai người bắt đầu chậm lại.
"Cô luôn làm việc như vậy sao?" Tần Mặc hỏi.
"Như thế nào?"
"Rõ ràng, không dư thừa." Anh ấy nói: "Ít nói, nhưng rất đầy đủ."
Giang Vãn Ý dừng lại một chút, trả lời: "Chỉ là thói quen thôi."
Tần Mặc gật đầu, không hỏi thêm.
Một lúc sau, anh ấy nói tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn nhiều: "Nếu không phải vì công việc, cô sẽ từ chối gặp tôi đúng không?"
Câu hỏi đến rất bất ngờ.
Nhưng Giang Vãn Ý không tỏ ra lúng túng, cô nhìn anh ấy, ánh mắt rất bình tĩnh.
"Có thể là vậy." Câu trả lời rõ ràng, không vòng vo.
Tần Mặc khẽ cười nói: "Ít nhất cô cũng không phủ nhận."
"Không cần thiết mà." Giọng cô vẫn rất nhẹ.
Khi cô quay về công ty, trời đã ngả chiều, ánh sáng bên ngoài cũng dần chuyển sang màu trầm hơn.
Vừa bước vào văn phòng, cô đã cảm nhận được một sự thay đổi rất nhỏ trong không khí.
Không rõ ràng, nhưng đủ để nhận ra.
—
"Cô về rồi sao?" Trình Nhã quay sang hỏi cô, giọng vẫn như bình thường.
"Ừm."
"Bên đó thế nào rồi?"
"Không có gì, rất ổn."
Giang Vãn Ý đặt tài liệu xuống, ngồi vào chỗ của mình, cô còn chưa kịp mở máy tính thì phía trước đã vang lên một giọng nói trầm ổn.
"Xong rồi?"
Cô ngẩng đầu lên.
Lục Trầm Uyên đứng cách đó không xa nhìn cô.
"Vâng."
Anh nhìn cô một lúc, sau đó mới nói: "Lâu hơn dự kiến."
Câu nói rất bình thường, nhưng không hiểu vì sao lại khiến không khí xung quanh chùng xuống.
"Có vài chỗ cần xác nhận kỹ hơn." Giang Vãn Ý trả lời.
Anh không nói gì, chỉ nhìn cô thêm một giây, rồi quay người rời đi.
—
Buổi tối, văn phòng dần vắng người hơn.
Giang Vãn Ý hoàn thành nốt phần công việc còn lại, rồi tắt máy.
Khi cô vừa bước ra hành lang, đèn vẫn còn sáng nhưng xung quanh đã không còn ai, duy chỉ có một người.
Lục Trầm Uyên đứng gần cửa sổ, anh nghe thấy tiếng bước chân, nhưng vẫn đứng yên không quay đầu.
Giang Vãn Ý dừng lại, khẽ nói: "Lục tổng."
Anh quay lại, ánh mắt dừng trên người cô một lúc.
"Về sao?"
"Ừm." Cô vừa định bước đi, phía sau đột nhiên có người gọi.
"Giang Vãn Ý." Cô bất chợt dừng lại.
"Lần sau những việc như hôm nay…" Anh nói chậm lại một chút: "Không cần tự mình đi."
Giang Vãn Ý nhìn anh.
"Đó là công việc của tôi."
"Không phải việc bắt buộc."
"Nhưng tôi có thể làm."
Câu trả lời rất giống hôm trước.
Bình tĩnh, rõ ràng, không lùi bước.
Không gian giữa hai người lại im lặng trong vài giây.
Cuối cùng, Lục Trầm Uyên nói: "Không liên quan đến việc em có làm được hay không."
Giọng anh trầm xuống: "Chỉ là không cần thiết."
Giang Vãn Ý nhìn anh, ánh mắt cô không thay đổi.
"Đối với tôi, cần hay không cần, tôi tự quyết định."
Cô nói xong, khẽ gật đầu.
"Xin phép." Rồi dứt khoát bước qua anh.
—
Hành lang lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có của nó.
Lục Trầm Uyên đứng đó, không đuổi theo.
Anh nhìn theo bóng lưng cô rất lâu.
Anh vẫn luôn nghĩ, có những chuyện không cần nói quá rõ.
Nhưng lần đầu tiên, anh nhận ra có những chuyện, nếu không nói, sẽ không ai hiểu được.