Cuối tuần, Bắc Kinh có nắng.
Nắng không quá rực rỡ, chỉ là một lớp ánh sáng dịu nhẹ trải trên những con phố đông người, khiến nhịp sống dường như chậm lại đôi chút so với ngày thường.
Giang Vãn Ý đứng trước cửa một quán cà phê nhỏ.
Cô nhìn biển hiệu vài giây, rồi mới đẩy cửa bước vào.
Tiếng chuông gió khẽ vang lên, bên trong không quá đông người. Ánh sáng dịu nhẹ ấm áp, mùi cà phê thoang thoảng trong không khí, có người đọc sách, có người làm việc, tất cả đều giữ một khoảng yên tĩnh vừa đủ.
"Ở đây." Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Giang Vãn Ý quay lại.
Cô gái ngồi gần cửa sổ khẽ vẫy tay, tóc dài buộc thấp, gương mặt không quá nổi bật nhưng rất dễ nhìn, ánh mắt sáng ngời mang theo sự bình tĩnh hiếm có.
Tống Dư.
Giang Vãn Ý bước tới, kéo ghế ngồi xuống.
"Đợi lâu chưa?"
"Không lâu." Tống Dư nhìn cô một lượt, rồi cười nhẹ: "Cậu vẫn vậy."
"Vẫn thế nào chứ?"
"Không thay đổi gì cả."
Giang Vãn Ý không trả lời, cô đặt túi xách xuống, gọi một ly cà phê, rồi mới ngẩng lên nói: "Cậu về khi nào vậy?"
"Hai ngày trước." Tống Dư chống cằm nhìn cô: "Vừa ổn định xong là gọi cậu ngay."
Giữa hai người không có nhiều lời khách sáo.
Như thể khoảng thời gian xa cách không đủ để tạo ra khoảng cách.
"Gặp lại rồi à?" Tống Dư hỏi, giọng rất nhẹ.
Giang Vãn Ý hiểu cô ấy đang nhắc đến ai.
Cô không trả lời liền mà nhìn ra ngoài cửa kính, nơi ánh nắng rơi xuống mặt đường thành những mảng sáng nhạt.
"Ừm."
Chỉ một chữ, nhưng đã nói lên tất cả.
Tống Dư không hỏi thêm.
Cô ấy chỉ nhìn Giang Vãn Ý, ánh mắt không dò xét, cũng không thúc ép.
Một lúc sau mới hỏi tiếp: "Vẫn làm ở đó sao?"
"Ừm."
"Cùng một nơi."
"Ừm."
Những câu trả lời đều ngắn gọn.
Không phải vì không muốn nói, mà là không biết nên bắt đầu từ đâu, bắt đầu như thế nào.
Nhân viên mang cà phê ra, đặt nhẹ xuống bàn.
Hơi nóng từ ly cà phê bốc lên, lan trong không khí một mùi thơm dịu.
Giang Vãn Ý đưa tay cầm lấy, nhưng chỉ giữ trong tay một lúc, không vội uống.
"Cậu gặp anh ấy rồi đúng không?" Tống Dư hỏi.
Lần này, cô ấy không vòng vo nữa.
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu: "Ừm."
"Cảm giác thế nào?"
Câu hỏi rất đơn giản, nhưng Giang Vãn Ý lại im lặng.
Một lúc sau, cô mới nói: "Không có gì đặc biệt."
Tống Dư bật cười khẽ: "Cậu nghĩ tôi tin không?"
Giang Vãn Ý không trả lời, cô chỉ cúi xuống, nhìn lớp cà phê sẫm màu trong ly.
"Cậu vẫn còn thích sao?" Tống Dư hỏi.
Giọng cô ấy hạ thấp xuống, mềm đi một chút, không hề ép buộc, cũng chẳng mang theo ý dò xét.
Chỉ đơn giản là hỏi.
Giang Vãn Ý siết nhẹ tay cầm ly, sau đó thả lỏng nói: "Không có."
Lần này cô không còn do dự nữa.
Tống Dư nhìn cô: "Thật không?"
"Ừm."
"Vậy tại sao cậu lại quay lại đó?"
Câu hỏi rất thẳng thắn khiến Giang Vãn Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt cô bình tĩnh, không hề né tránh.
"Vì công việc."
"Chỉ vậy thôi?"
"Chỉ vậy thôi."
Tống Dư im lặng một lúc, khẽ thở dài: "Vãn Ý."
Cô ấy nói tiếp: "Cậu không giỏi nói dối."
Giang Vãn Ý không phản ứng, nhưng ánh mắt khẽ dao động, rất nhẹ.
"Cậu không còn thích anh ấy nữa, tôi tin." Tống Dư nói tiếp: "Nhưng cậu cũng chưa từng quên."
Không phải câu hỏi, mà là một sự thật.
Giang Vãn Ý không phủ nhận, cô chỉ nhìn xuống ly cà phê.
Một lúc sau mới nói: "Quên hay không… cũng không quan trọng."
"Quan trọng." Tống Dư cắt lời.
"Ít nhất là với cậu."
Không gian giữa hai người lặng xuống.
Ngoài cửa kính, dòng người vẫn qua lại, không ai để ý đến góc nhỏ này.
"Anh ấy thì sao?" Tống Dư hỏi.
Giang Vãn Ý khẽ khựng lại: "Không biết."
"Cậu không nhìn ra sao?"
"Không cần."
Câu trả lời rất nhanh, gần như là phản xạ.
Tống Dư nhìn cô.
"Cậu vẫn giống trước đây."
"Luôn giữ khoảng cách trước khi mọi chuyện kịp bắt đầu."
Giang Vãn Ý khẽ cười: "Như vậy không tốt sao?"
"Không xấu." Tống Dư nói tiếp: "Chỉ là… cậu sẽ luôn là người rời đi trước."
Câu nói đó khiến Giang Vãn Ý im lặng.
Không phải vì không đồng ý.
Mà là vì… không có gì để phản bác.
Một lúc sau, Tống Dư đổi chủ đề: "Anh cậu dạo này thế nào rồi?"
Giang Vãn Ý hơi bất ngờ, nhưng cô vẫn trả lời: "Bình thường."
"Vẫn vậy sao?"
"Ừm."
"Vẫn không nhận ra gì?"
Giang Vãn Ý nhìn cô, ánh mắt có chút thay đổi: "Cậu đang nói gì vậy?"
Tống Dư cười nhẹ, không trả lời.
"Không có gì."
Cô ấy cúi xuống, khuấy nhẹ ly cà phê, nhưng ánh mắt không còn hoàn toàn bình tĩnh như trước nữa.
Giang Vãn Ý nhìn cô một lúc, dường như hiểu ra điều gì đó, nhưng cô không hỏi thêm.
Buổi gặp kết thúc khi ánh nắng đã dịu đi.
Hai người rời khỏi quán, họ đứng trước cửa một lúc.
"Có gì thì nói với tôi." Tống Dư nói tiếp: "Đừng tự giữ một mình."
Giang Vãn Ý gật đầu.
"Ừm."
—
Buổi tối, khi trở về căn hộ, Giang Vãn Ý đứng bên cửa sổ một lúc.
Ánh đèn thành phố trải dài phía dưới, từng dải sáng nối tiếp nhau.
Cô đặt điện thoại lên bàn.
Không có tin nhắn mới.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng không hiểu vì sao, những lời Tống Dư nói ban chiều lại hiện lên rất rõ trong đầu cô.
"Cậu chưa từng quên."
—
Ở một nơi khác trong thành phố, ánh đèn trong văn phòng vẫn còn sáng.
Lục Trầm Uyên đứng bên cửa kính.
Điện thoại đặt trên bàn, màn hình đã tắt.
Anh không làm việc, chỉ đứng đó nhìn xuống dòng xe bên dưới.
Có những chuyện, anh từng nghĩ mình không cần quan tâm, nhưng gần đây lại bắt đầu để ý.
Anh nhớ lại ánh mắt của cô khi nói chuyện.
Bình tĩnh.
Rõ ràng.
Như thể giữa hai người… chưa từng có gì xảy ra.
Lục Trầm Uyên khẽ nhíu mày.
Lần đầu tiên, anh nhận ra có những chuyện, không phải cứ im lặng là có thể giữ nguyên như cũ.