Nghe vậy, mắt Tô Lê trợn tròn lên: "Thế mà anh còn chạy lung tung à?"
"Tôi lo bên em gặp rắc rối, không yên tâm nên qua xem sao." Lục Lẫm nói.
"Bên em ổn lắm, anh mau về đi. Thời điểm nhạy cảm thế này còn chạy ra ngoài, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì tính sao?" Tô Lê lo lắng nói.
Lục Lẫm định nói cứng thêm vài câu, nhưng nhìn dáng vẻ lo âu của Tô Lê, lời định nói lại nuốt ngược vào trong:
"Vậy tôi về trước nhé?"
"Ừm, anh đi đường cẩn thận đấy."
Tô Lê dặn dò vì chưa thấy yên lòng.
Dù sao đây cũng là "kho tiền nhỏ" số một của mình, Tô Lê không muốn anh xảy ra chuyện gì cả.
Nghĩ đến đây, Tô Lê nhìn sang cậu em trai bên cạnh:
"Tô Triết, em tiễn anh ấy về đi."
"Hả?"
Tô Triết đột nhiên bị gọi tên thì hơi ngẩn người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, chị gái đang tạo cơ hội cho mình ôm chân đại gia đây mà.
Lập tức, cậu ấy nhanh nhẹn đứng dậy:
"Chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ đưa anh Lục về nhà nguyên vẹn không sứt mẻ tí nào!"
"Cả em nữa đấy, đừng có để thiếu tay thiếu chân." Tô Lê tức giận nói.
"Tuân lệnh!" Tô Triết đáp.
Trước khi đi, Lục Lẫm nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Lê, thấp giọng hỏi:
"Tối nay tôi gọi điện cho em được không?"
Nghe vậy, Tô Lê cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, sảng khoái đồng ý: "Được chứ."
Đợi đến khi tiễn Lục Lẫm và Tô Triết đi khuất, Tô Lê quay đầu lại thì thấy Úc Trạch Phương vẫn luôn chằm chằm nhìn mình...
Âm thầm thu hồi tầm mắt, Tô Lê liếc nhìn lại lần nữa, phát hiện anh ta vẫn còn nhìn.
"Sao anh cứ nhìn tôi mãi thế?" Tô Lê nhịn không được nhíu mày hỏi.
"Thu lại pheromone của cô đi." Úc Trạch Phương lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Tô Lê ấn ấn lên miếng dán ngăn mùi sau gáy, xác định nó vẫn còn dính chắc:
"Tôi thu kỹ lắm rồi mà, mũi anh là mũi chó à? Thế này mà cũng ngửi thấy?"
Thấy cô nói năng thẳng thừng như vậy, Úc Trạch Phương lại càng cảm thấy kỳ lạ hơn.
"Sao mùi pheromone của cô lại thay đổi?" Úc Trạch Phương thắc mắc.
"Bây giờ tôi với anh có quan hệ gì đâu mà anh lại hỏi vấn đề riêng tư thế này, đại ca, anh có thấy mình hơi đường đột không?" Tô Lê nói thẳng.
Úc Trạch Phương cứng họng, cũng tại Tô Lê trước đây bám lấy anh ta quá lâu, khiến anh ta theo bản năng quên mất pheromone là chủ đề cực kỳ riêng tư.
Với mối quan hệ hiện tại của họ, quả thực không thích hợp để thảo luận chuyện này.
Bên cạnh, dì nhỏ của Úc Kiều Kiều đột ngột lên tiếng cắt ngang hai người:
"Anh rể, hình như Kiều Kiều hơi mệt, hay là chúng ta đưa con bé về trước đi?"
Nghe thấy lời cô ta, Úc Kiều Kiều lập tức hùa theo:
"Ba ơi con đau bụng, con muốn về nhà."
Nghe vậy, Úc Trạch Phương hơi do dự, nhưng cuối cùng sự yêu chiều con gái vẫn chiếm ưu thế:
"Được, ba đưa con về."
Thấy thế, dì nhỏ của Kiều Kiều mỉm cười nhìn Tô Lê:
"Tô tiểu thư, vậy chúng tôi xin phép về trước."
"Thong thả, không tiễn."
Tô Lê đáp cụt ngủn một câu, ngoài ra không có thêm phản ứng nào khác.
Đợi họ đi rồi, Tô Lê thấy các bậc trưởng bối nhà họ Úc đã có cha mẹ mình tiếp đón, họ cũng có những chuyện riêng cần bàn bạc, nên cô tự mình đi lên lầu.
Trong phòng, điện thoại của Tô Lê đột nhiên rung liên hồi, mở máy ra xem mới phát hiện có người đang @ cô trong nhóm lớn của khoa vũ đạo, hỏi han về chuyện cô đào hôn.
"Ở đâu cũng không thiếu mấy kẻ hóng hớt."
Tô Lê xem qua rồi lười chẳng buồn trả lời.
Nguyên chủ sống không được lòng người cho lắm, ngoại trừ cô bạn thân thường xuyên thích chơi trò mất tích ra thì chẳng có mấy người bạn thân thiết.
Nhưng nghĩ lại, cô bây giờ cũng chẳng khá khẩm hơn nguyên chủ là bao.
Cả ngày hôm đó, Tô Lê đắm mình trong phòng tập múa, kiểm tra kỹ lưỡng độ dẻo dai cũng như các kỹ năng cơ bản của nguyên chủ.
Phải thừa nhận rằng tố chất cơ thể của nguyên chủ rất tốt, nền tảng cực kỳ vững chắc.
Nếu không phải gả cho Úc Trạch Phương, cũng không đến nỗi sau khi từ bỏ chuyên môn lại sống thảm hại đến thế.
Màn đêm buông xuống, tại cuối hành lang tầng ba biệt thự Lục gia, căn phòng được gia cố nhiều lớp tối om như mực.
Trong căn phòng này, ngay cả cửa sổ cũng được niêm phong kín mít và thay thế bằng kính chống đạn cấp cao nhất, nồng độ pheromone cấp cao mang tính áp chế mạnh mẽ đang tăng vọt dữ dội.
Trong bóng tối thấp thoáng tiếng rung động của các thiết bị kim loại, ngay cả chiếc ly thủy tinh đựng nước trên bàn cũng xuất hiện những vết nứt li ti.
Lục Lẫm chỉ mặc duy nhất một chiếc quần quân đội, co chân ngồi dưới đất, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo phía sau.
Kỳ mẫn cảm ập đến dữ dội kèm theo những cơn sốt cao, cơ bắp đau nhức, tuyến thể bỏng rát.
Đáng ngại hơn là lần này còn xuất hiện sự biến động hormone mạnh mẽ hơn hẳn trước đây, đầu đau như búa bổ, cảm xúc càng thêm cáu kỉnh, khả năng tự chủ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Đồng thời, trong đầu anh không ngừng hiện lên mùi hương pheromone của Tô Lê, sự khao khát về sinh lý tăng lên tột độ.
Một sợi xích sắt khóa chặt vào cổ tay anh, anh sợ mình sẽ mất kiểm soát, sợ mình sẽ đi tìm cô.
Ngay khoảnh khắc sắp sửa phát điên, Lục Lẫm mới với lấy chiếc túi bên cạnh, lôi chiếc váy của Tô Lê từ bên trong ra.
Ngay lập tức, mùi hương của Omega có độ tương thích cao quen thuộc bao vây lấy anh, tuyến thể nhận được sự vỗ về của pheromone, nỗi đau đớn về thể xác và tinh thần giảm bớt đôi chút.
Vẫn chưa đủ, vẫn chưa đủ...
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, ánh mắt Lục Lẫm mới thanh tỉnh được đôi chút.
Tô Lê gọi điện cho Lục Lẫm khi cô đã chuẩn bị đi ngủ.
Bởi vì Lục Lẫm đã nói buổi tối sẽ gọi cho cô, nhưng mãi mà không thấy, nhắn tin cũng không trả lời nên Tô Lê đành phải gọi qua...
Lỡ như lúc cô ngủ rồi anh mới gọi đến, vạn nhất cô nổi cơn cáu ngủ mà đuổi "kho tiền" duy nhất này đi thì biết làm sao?
Cho nên trước khi ngủ, Tô Lê định giải quyết xong cuộc gọi này...
Nhưng cô không biết rằng, Lục Lẫm không gọi điện có lẽ vì tình hình vượt quá dự tính, nên anh không dám gọi.
Hồi lâu sau, đầu dây bên kia mới truyền đến giọng nói khàn đặc của Lục Lẫm: "A Lê..."
Tai Tô Lê nóng lên: "Anh làm gì vậy? Giọng nói sao mà... Quyến rũ thế."
"Kỳ mẫn cảm đến rồi, đau lắm." Lục Lẫm rên rỉ.
"Kỳ mẫn cảm cũng thấy đau sao? Vậy có cần uống chút thuốc giảm đau không?"
Tô Lê thực sự có chút cuống quá hóa quẩn.
Vì nguyên chủ có cấp bậc thấp nên ảnh hưởng của kỳ phát tình cũng yếu, cắn răng chịu đựng chút là qua.
Nhưng nghe giọng nói này, có vẻ kỳ mẫn cảm của Lục Lẫm không dễ dàng vượt qua như vậy.
À đúng rồi, hệ thống có nói tình trạng của Lục Lẫm không được tốt cho lắm.
"Vô dụng thôi. Pheromone của em rất hiệu nghiệm, chỉ là hơi ít."
Lục Lẫm cố nén sự khó chịu nói.
"Hay là, em gọi shipper gửi qua cho anh một ít nhé?" Tô Lê ngập ngừng.
"... Gửi quần áo sao?" Lục Lẫm hỏi.
"Anh đợi chút đã..."
Tô Lê sực nhớ ra trong cửa hàng hệ thống có rất nhiều đồ tốt, không biết có thứ gì thích hợp để lưu trữ pheromone không.
Cảm nhận được nhu cầu của Tô Lê, hệ thống nhanh chóng lọc ra các vật phẩm phù hợp.
Cuối cùng, Tô Lê chốt lại một con búp bê bằng sứ chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay.
"Anh chỉ cần pheromone thôi là được đúng không?" Tô Lê hỏi lại.
"Không muốn của người khác." Lục Lẫm khẳng định.
Tô Lê cắn răng: "Được, anh đợi chút nhé, em tìm shipper gửi qua cho anh ngay."
Nhìn điện thoại bị ngắt quãng, Lục Lẫm ôm chặt chiếc váy của Tô Lê, không ngừng tham lam hít hà chút pheromone ít ỏi còn vương lại trên đó.
Bên này, Tô Lê bỏ ra 300 điểm năng lượng mua "Búp bê cộng cảm", theo lời hệ thống thì thứ này vừa rẻ vừa tốt.
[Cái này dùng thế nào?]
Tô Lê cầm con búp bê sứ trên tay, thắc mắc hỏi.
Hệ thống: [Ký chủ hãy truyền pheromone vào trong người búp bê, cho đến khi nó mở mắt ra là được.]
Dưới sự hướng dẫn của hệ thống, Tô Lê điều khiển pheromone truyền vào trong búp bê, nhìn khuôn mặt của nó không ngừng biến đổi theo luồng khí truyền vào.
Cuối cùng khi nó mở mắt ra, trông y hệt như một phiên bản thu nhỏ của Tô Lê.
Hệ thống: [Truyền pheromone một lần sẽ có tác dụng trong vòng 24 giờ.]
[Chắc chắn như vậy là được rồi chứ?]
Tô Lê vẫn cảm thấy hơi thần kỳ, nhưng cô quả thực ngửi thấy mùi hương hoa quả tỏa ra từ sau gáy của con búp bê.
Vì hệ thống nhắc nhở tầm quan trọng của con búp bê, Tô Lê lại gọi Tô Triết đến, bảo cậu ấy chạy chuyến này một phen.
Tô Triết tuy có chút lầm bầm oán trách, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi làm...
Thế nhưng, đợi đến khi Lục Lẫm nhận được búp bê, Tô Lê mới bắt đầu hối hận, vô cùng hối hận.