(NP) Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ?

Chương 12: Rốt cuộc định hôn đến bao giờ đây

Trước Sau

break

Lục gia.

Vì kỳ mẫn cảm của Lục Lẫm đến sớm, Lục Tranh với tư cách là anh cả đương nhiên không thể yên lòng.

Hai năm qua, tình trạng kỳ mẫn cảm của Lục Lẫm ngày càng khó kiểm soát, nguy cơ rối loạn pheromone tăng lên từng ngày.

Hôm nay kỳ mẫn cảm lại đến sớm, Lục Tranh thực sự lo lắng sẽ xảy ra chuyện không hay.

Anh không khỏi nghĩ đến Tô Lê, nếu cô thực sự có độ tương thích cao với Lục Lẫm, thì dù có là ai đó cố tình sắp đặt, anh cũng sẽ có cách để giữ cô lại trong tầm kiểm soát của Lục gia.

Đúng lúc này, quản gia đưa Tô Triết đang đóng vai "shipper" vào nhà: 

"Đại thiếu gia, thiếu gia nhà họ Tô đến ạ."

Nghe vậy, Lục Tranh nhìn về phía Tô Triết, tính ra hôm nay hai bên đã gặp nhau hai lần rồi.

Dù không biết nhà họ Tô định làm gì, nhưng Lục Tranh vẫn nói: 

"A Lẫm có việc bận, e là không rảnh tiếp cậu."

"Em không đến để gặp anh Lục đâu ạ. Thưa anh của anh Lục, chị em bảo em đến gửi đồ cho anh Lục, nói là thứ anh ấy đang cần ngay lúc này." 

Tô Triết vội vàng giải thích.

Nghe cậu nói vậy, Lục Tranh nghi hoặc nhìn chiếc túi trong tay cậu ấy: 

"Thứ gì thế?"

"Em cũng không biết nữa, chị em dặn là không được mở ra xem." Tô Triết đáp.

Lục Tranh không nói gì, sau khi nhận lấy chiếc túi, tuy không mở ra nhưng anh cũng ngửi thấy một mùi hương hoa quả thoang thoảng tỏa ra từ bên trong.

Là pheromone của Tô Lê sao?

"Tôi sẽ mang lên cho nó, trời không còn sớm nữa, cậu về cẩn thận." Lục Tranh nói thẳng.

Nghe vậy, Tô Triết hơi ngập ngừng, suy nghĩ một chút rồi vẫn dặn thêm: 

"Nhất định phải mang lên cho anh ấy nhé, em đã nói với anh Lục trước rồi đấy."

"Yên tâm đi, tôi không đến mức biển thủ đồ của chị cậu đâu." Lục Tranh bất đắc dĩ đáp.

Thấy vậy, Tô Triết mới yên tâm rời đi.

Vì kỳ mẫn cảm khiến ngũ quan ngày càng nhạy bén, ngay khi Lục Tranh vừa tiến lại gần phòng, Lục Lẫm đã theo bản năng nảy sinh lòng thù địch với Alpha đang tiếp cận.

Khi Lục Tranh dùng vài chiếc chìa khóa liên tiếp mở cửa, luồng pheromone nồng nặc đầy tính áp chế trong phòng ập thẳng vào mặt.

May mắn Lục Tranh là Alpha cấp A, dù cảm thấy hơi khó chịu dưới sự áp chế của nồng độ pheromone như thế này nhưng vẫn có thể chịu đựng được.

Bật đèn lên, Lục Tranh nhìn về phía Lục Lẫm đang ngồi dưới đất: 

"Tô Lê bảo em trai gửi đến một cái túi, nói là thứ em cần."

Vừa nói, Lục Tranh vừa tiến lại gần, đặt chiếc túi xuống chân Lục Lẫm.

Thế nhưng khi Lục Tranh càng tiến lại gần, cảm giác muốn tấn công bạo liệt của Lục Lẫm càng mãnh liệt: 

"Em biết rồi, anh ra ngoài đi!"

Nhận ra tình trạng của Lục Lẫm không ổn, Lục Tranh cũng không dám nán lại lâu: 

"Đội y tế luôn túc trực, nếu cần thì đừng cố quá. Nếu thực sự không ổn, dù em muốn Tô Lê, anh cũng sẽ đưa cô ấy đến cho em."

"Ra ngoài!" 

Lục Lẫm nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang cuộn trào lúc này.

Vì nghe thấy tên Tô Lê, sự kiềm chế của anh suýt chút nữa đã chạm đến bờ vực sụp đổ.

Lục Tranh không nói thêm lời nào, quay người nhanh chóng rời đi.

Cho đến khi không gian trở lại bóng tối tĩnh mịch, nhờ vào thị giác cực mạnh của Alpha cấp S, Lục Lẫm vẫn có thể nhìn chính xác chiếc túi đó trong bóng đêm.

Nghĩ đến lời Tô Lê nói, Lục Lẫm một tay chộp lấy chiếc túi.

Bên trong túi là một chiếc hộp được niêm phong kín, nhưng ngay khi lấy chiếc hộp ra, Lục Lẫm đã ngửi thấy mùi pheromone quen thuộc.

Khi chiếc hộp được mở ra, luồng pheromone ập đến bao vây lấy anh, khoảnh khắc này, Lục Lẫm không kìm được mà thở hắt ra một tiếng đầy thỏa mãn...

Lượng pheromone tích tụ trong hộp được giải phóng trong tích tắc, không nghi ngờ gì đã mang đến cho Lục Lẫm một bữa tiệc tinh thần thịnh soạn.

Thế nhưng sau đó, anh lại không nhịn được mà hối hận, bây giờ được hưởng thụ quá tốt, lát nữa sẽ càng khó vượt qua hơn.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh đã chú ý đến con búp bê sứ trong hộp...

Bàn tay to lớn cầm lấy con búp bê sứ, Lục Lẫm ngửi thấy rất rõ ràng tại vị trí gáy của búp bê, nơi tuyến thể đang không ngừng tỏa ra pheromone của Tô Lê.

Mùi hương có độ tương thích cao liên tục vỗ về cảm xúc bạo ngược của anh, chỉ trong chốc lát, anh đã cảm thấy cơn đau đầu dịu đi đáng kể.

Nhưng vẫn chưa đủ, anh còn muốn nhiều hơn nữa...

Trong căn phòng của mình, Tô Lê cắn môi không dám phát ra tiếng động, cảm giác tê dại kỳ lạ liên tục truyền đến từ tuyến thể sau gáy, sự run rẩy khi vùng nhạy cảm bị hôn liên tục khiến hốc mắt Tô Lê đỏ bừng...

[Hệ thống, cậu cũng không nói, búp bê cộng cảm... Là có ý này.] 

Giọng Tô Lê run rẩy, hơn nữa vì con búp bê đang bị Lục Lẫm nắm chặt trong tay, Tô Lê cũng có cảm giác cơ thể mình đang bị chế ngự và trói buộc.

Lồng ngực như bị đè ép, cộng thêm sự khác lạ ở tuyến thể, khiến cả người Tô Lê rơi vào trạng thái run rẩy không ngừng.

Hệ thống: [Ký chủ, nếu không thích, cô có thể hủy bỏ quan hệ cộng cảm với búp bê.]

[Hủy bỏ thì sẽ thế nào? Phía Lục Lẫm, con búp bê đó còn pheromone của tôi không?] Tô Lê run giọng hỏi.

Hệ thống: [Thế thì sẽ không còn nữa.]

[Thế thì không được, tôi đã tốn tiền mua rồi, không thể lãng phí được.] Tô Lê nghiến răng nói.

Hệ thống: [Nhưng số năng lượng đã bỏ ra cũng đã kiếm lại được rồi mà...]

Giọng của hệ thống nhỏ dần, có vẻ như không hiểu cho lắm.

Hệ thống: [Ký chủ, chúng ta tuy đến đây để thu hoạch năng lượng, nhưng cũng không cần để ý chút năng lượng nhỏ nhặt này. Nếu không vui thì đừng tự ép buộc bản thân.]

Để đánh lạc hướng sự chú ý, Tô Lê đành bắt chuyện với hệ thống.

[Nhắc mới nhớ, cái hệ thống nhà cậu, không những không ép tôi làm nhiệm vụ, mà tính tích cực thu hoạch năng lượng còn chẳng bằng tôi.] 

Cũng do đọc nhiều tiểu thuyết thấy hệ thống ép ký chủ làm nhiệm vụ, không làm là bị điện giật, Tô Lê thấy hệ thống nhà mình đúng là có chút khác biệt.

Hệ thống: [Thời gian còn dài mà, tại sao phải ép ký chủ làm nhiệm vụ chứ? Hơn nữa nhiệm vụ của ký chủ rất đơn giản, cho dù không tìm được bảy anh bạn trai thì một anh chắc chắn là tìm được mà.]

Hệ thống: [Ký chủ cũng đừng lo lắng, tốc độ dòng chảy thời gian của hai thế giới là khác nhau, cô ở đây bao lâu thì khi quay về cũng chỉ mới qua một ngày thôi.]

Hệ thống: [Tuy nhiên thu hoạch được càng nhiều năng lượng thì khi kết toán cuối cùng, số tiền trợ cấp ký chủ nhận được sẽ càng nhiều, hình như ký chủ đang rất cần tiền.]

[Tôi cần tiền? Không thể nào chứ?] 

Tô Lê hơi thắc mắc, nhà cô có công ty niêm yết, từ nhỏ đến lớn cô đều sống trong sự bảo bọc nhung lụa của cha mẹ, chưa bao giờ phải lo lắng về tiền bạc.

Trừ khi, trong ba tháng đó đã xảy ra chuyện gì...

Trong khoảnh khắc đó, trái tim Tô Lê hơi thắt lại đau nhói, nhưng cảm giác đó nhanh chóng biến mất.

Hệ thống: [Đúng vậy thưa ký chủ, chúng ta là hệ thống chính quy, không làm mấy chuyện bắt cóc xuyên không đâu.]

Vừa nói, hệ thống nhỏ vừa đưa ra một đoạn video ghi chép, giống như ký hợp đồng vậy, Tô Lê còn nhìn thấy chữ ký của mình và hệ thống 886 ở cuối trang.

Làm ăn quy củ quá mức khiến Tô Lê nhìn mà ngơ ngác.

Hệ thống: [Lãnh đạo mới nhậm chức của Cục Quản lý Hệ thống chúng tôi trước đây là một sếp lớn, vừa lên chức đã yêu cầu làm gì cũng phải ký hợp đồng.]

[... Thế thì các cậu đúng là rất chính quy đấy.] Tô Lê cảm thán.

Hệ thống: [Vâng ạ.]

Bị ngắt quãng một lúc, khi Tô Lê định thần lại, cảm giác kỳ lạ liên tục truyền đến từ sau gáy lại khiến cô muốn khóc mà không ra nước mắt.

"Cái anh Lục Lẫm này, rốt cuộc định hôn đến bao giờ đây..." Tô Lê nhịn không được thốt lên.

Hơn nữa không biết có phải là ảo giác của cô hay không, sau một hồi bị giày vò như vậy, tình trạng của cô dường như cũng có chút không ổn rồi.

Hệ thống: [Ký chủ, không lẽ kỳ phát tình của cô cũng sắp đến sớm đấy chứ?]

[Cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai, cái thế giới ABO này tôi thực sự không thể nắm bắt nổi mà.] 

Tô Lê cũng không biết tại sao mình lại chọn cái thế giới này, chẳng lẽ chỉ vì tiền nhiều thôi sao?

Đừng nói nữa, nếu cô thực sự thiếu tiền, chắc chắn sẽ...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương