Trong căn phòng tối đen như mực, Lục Lẫm không ngừng hít hà mùi hương pheromone Omega của Tô Lê, nhờ sự vỗ về ấy mà anh dần trở nên bình tâm lại.
Dù chỉ có pheromone thôi thì rõ ràng là không đủ, nhưng đối với Lục Lẫm mà nói, cảm giác đã dễ chịu hơn trước rất nhiều.
Sức chịu đựng của anh rất cao, chỉ cần có pheromone của Tô Lê xoa dịu, anh hoàn toàn có thể tự kiểm soát được bản thân.
Anh nắm chặt con búp bê sứ của Tô Lê trong tay, chẳng biết có phải vì bị nắm quá lâu, chịu ảnh hưởng từ nhiệt độ cơ thể anh hay không mà con búp bê từ cảm giác lạnh lẽo ban đầu đã trở nên ấm nóng hẳn lên.
Ngón tay cái của anh nhẹ nhàng mơn trớn vị trí tuyến thể sau gáy búp bê, kể từ khi phát hiện việc vuốt ve nơi này có thể khiến pheromone tiết ra nhiều hơn, anh vẫn chưa hề dừng lại.
Tuy không hiểu nguyên lý là gì, nhưng anh cũng chẳng cần biết, chỉ cần biết làm vậy là tốt nhất cho mình là đủ.
Đã không dưới một lần anh thầm cảm thấy may mắn, vì gặp được Tô Lê thực sự là điều tuyệt vời nhất.
Thế nhưng khi nhìn thấy vùng gáy của con búp bê ửng đỏ lên, dù biết đây chỉ là một món đồ sứ, Lục Lẫm vẫn không nén nổi lòng xót xa.
Dẫu bản thân sẽ khó chịu thêm một chút, nhưng thôi cứ để "cô ấy" nghỉ ngơi đã.
"Cuối cùng cũng kết thúc rồi."
Tô Lê thở phào nhẹ nhõm:
"Có thể đánh một giấc ngon lành rồi."
Cũng may là Lục Lẫm đã dừng tay kịp lúc, nên kỳ phát tình của Tô Lê không bị kích thích đến sớm.
Cứ nghĩ đến việc đến kỳ phát tình là phải tự châm cho mình một mũi tiêm, một kẻ sợ đau như Tô Lê chỉ mong cái thứ đó càng đến muộn càng tốt.
Hệ thống: [Nếu không phải tình huống đột xuất, ký chủ có thể sử dụng thuốc ức chế dạng uống.]
Hệ thống nhỏ tinh tế nhắc nhở.
[Được rồi, nhưng giờ tôi phải đi ngủ đây. Chúc ngủ ngon, 886.]
Tô Lê buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt nữa.
Hệ thống: [Chúc ký chủ đại nhân ngủ ngon ạ~.]
Chẳng biết có phải vì nửa đêm Lục Lẫm không ngủ mà lại lôi búp bê ra nghịch tiếp hay không, mà Tô Lê ngủ chẳng yên giấc chút nào.
Cô mơ thấy mình bị Lục Lẫm đang trong kỳ mẫn cảm đè trên giường, vừa hôn vừa vuốt ve, tuy chưa làm đến bước cuối cùng nhưng cảm giác như toàn thân đều bị hôn khắp lượt vậy...
[Thống ơi... Tôi không còn trong trắng nữa rồi.]
Tô Lê lấy chăn trùm kín mặt, kỳ mẫn cảm thật đáng sợ, đàn ông thật đáng sợ.
Hệ thống: [Ký chủ muốn đi tắm sao?]
... Thôi được rồi, cô quên mất hệ thống nhỏ của mình vẫn còn là một em bé ngây thơ.
Khi thời hạn 24 giờ của con búp bê sắp hết, hệ thống nhỏ lên tiếng hỏi thăm:
Hệ thống: [Ký chủ, có cần gia hạn không? Đề xuất gói gia hạn nửa giá, năng lượng giảm một nửa, công hiệu giảm một nửa, nhưng đối với kỳ mẫn cảm của anh bạn trai số một thì thế là đủ dùng rồi.]
Lúc này Tô Lê đang lướt xem bảng đóng góp năng lượng của Lục Lẫm, thỉnh thoảng lại nhảy ra vài con số lớn khiến mắt cô sáng rực lên.
[Chỗ này sao lại nhảy vọt lên 500 năng lượng thế, từ đâu mà ra vậy?]
Tô Lê tò mò không thôi.
Hệ thống: [Thông thường đó là biểu hiện của tình yêu, mức cơ bản là 1 năng lượng mỗi 10 giây, nhưng trong những thời điểm đặc biệt sẽ thu thập được năng lượng khác nhau.
Ví dụ như khi đối phương nhớ đến ký chủ, sẽ có thêm năng lượng dư ra, mức độ nhớ nhung đều được thể hiện qua lượng năng lượng thu thập được.]
[Vậy nếu chia tay thì có phải là sẽ không còn năng lượng nữa không?] Tô Lê chợt nghĩ đến.
Hệ thống: [Mỗi tuần đều có mức sàn cơ bản, nếu năng lượng thu thập từ cá nhân đó không đạt mức sàn thì sẽ bị phán định là bạn trai không đạt chuẩn.
Bạn trai không đạt chuẩn sẽ tự động bị xóa bỏ thân phận để nhường chỗ trống trong danh sách.]
Tô Lê đã hiểu, dù sao hệ thống cũng chỉ cần thu thập năng lượng, còn cô thu thập thế nào, có bao nhiêu anh bạn trai thì nó cũng chẳng quan tâm.
Nể tình 500 năng lượng kia, Tô Lê vung tay một cái, chọn luôn gói gia hạn nửa giá cho anh.
Khi nhận ra mùi pheromone sau gáy búp bê yếu đi, chỉ còn một nửa so với ban đầu, Lục Lẫm cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Anh chỉ nghĩ đơn giản là pheromone đã vơi bớt, cũng không rõ Tô Lê đã làm cách nào để cất giấu được nhiều pheromone đến thế.
Sáng sớm hai ngày sau, Tô Lê dậy từ rất sớm.
Không vì lý do gì khác, hôm nay là ngày quay lại trường.
Tô Lê hai mươi tuổi, tuy suýt chút nữa thì kết hôn nhưng thực chất vẫn là sinh viên năm ba khoa Vũ đạo.
Đã khai giảng rồi thì giờ nào việc nấy, vẫn phải đi học thôi.
Kỳ mẫn cảm của Lục Lẫm vẫn chưa qua hẳn, nên dù biết Tô Lê đã đến trường, anh cũng chỉ có thể gửi từng dòng tin nhắn quan tâm qua điện thoại.
Vừa trả lời xong tin nhắn của Lục Lẫm, xe của nhà họ Tô đã dừng trước cổng trường.
Tô Lê vừa xuống xe đã phát hiện mình bị mọi người vây xem...
Bên cạnh, một giọng nữ đầy ý cười vang lên:
"Tô Lê, tôi cứ tưởng hôm nay cô không dám đến trường cơ đấy."
Người nói chính là cô gái đã nhìn thấy Tô Lê và Lục Lẫm ở nhà hàng hôm trước, cũng chính là Mạnh Nguyệt Quân - người đã @ Tô Lê trong nhóm nhưng bị cô phớt lờ, cảm thấy bị mất mặt.
Tô Lê nhìn người vừa tới, nhận ra đó là Mạnh Nguyệt Quân, bạn cùng lớp chuyên ngành vốn luôn bị nguyên chủ lấn lướt:
"Tôi có gì mà không dám đến?"
"Trước đây cô chẳng phải đã quả quyết với mọi người là mình sẽ gả vào nhà họ Úc sao, giờ thì sắp đến nơi rồi lại bị nhà họ Úc hủy hôn..."
Mạnh Nguyệt Quân vừa nói vừa đi đến trước mặt Tô Lê:
"Cô không thấy xấu hổ à?"
"Xấu hổ sao? Tôi chỉ là không muốn gả cho một người không yêu mình để làm mẹ kế thôi, dám đào hôn chứng tỏ tôi có đủ lòng dũng cảm."
Nói rồi, Tô Lê mỉm cười nhìn Mạnh Nguyệt Quân trước mặt:
"Thu thập thông tin kém quá đấy, lần sau đừng có tiếc chút tiền lẻ đó, nếu không lại tấu hài cho thiên hạ xem thôi."
Nghe vậy, Mạnh Nguyệt Quân lại bật cười khinh bỉ:
"Cô mà dám đào hôn? Ai chẳng biết cô đối với Úc tổng đúng hạng mê muội. Theo tôi thấy, đó chẳng qua là cái cớ cô bịa ra để giữ chút thể diện mà thôi."
"Vậy cô có thể đi hỏi Úc Trạch Phương mà, đương nhiên nếu cô có đủ gan đứng trước mặt anh ta để hỏi về chuyện nhục nhã khi bị cô dâu đào hôn công khai, tôi sẽ nể cô là một bậc anh hùng."
Nói xong, Tô Lê đưa tay vỗ vỗ vai cô ta:
"Cố lên, cứ việc đi hỏi, tuyệt đối đừng nể mặt anh ta, tốt nhất là hãy mở luôn livestream đi."
Chẳng đợi Mạnh Nguyệt Quân kịp phản ứng, Tô Lê nói xong liền đi thẳng vào cổng trường...
Những người vốn đang vây quanh cô cũng âm thầm dạt ra nhường đường.
Cho đến tận lúc này, đám đông mới bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Theo tôi thấy, có khi là cô ta đào hôn thật đấy. Tô Lê vừa trẻ vừa đẹp, Úc tổng dù có rước về làm bình hoa trưng bày thì cũng mát mặt mà."
"Tô Lê này tuy không phải là hoa khôi nhưng còn đẹp hơn cả hoa khôi nữa, tiếc là chỉ là Omega cấp B, nếu không thì mấy cuộc bình chọn hoa khôi giữa các trường, trường mình đã chẳng luôn thua cuộc."
"Thế thì cũng khó nói, biết đâu có Omega cấp A nào đó muốn gả vào nhà họ Úc nên họ mới không thèm để mắt đến Tô Lê thì sao? Dù sao cô ta cũng chỉ là cấp B."
...
Mỗi người một ý, chia phe tranh luận rõ rệt.
Hệ quả là một tiếng sau, trên diễn đàn trường, một bài đăng bình chọn nổ ra với những ý kiến trái chiều, số phiếu tăng lên từng giây từng phút.
Nhưng những điều này Tô Lê không biết, cũng chẳng buồn quan tâm.
Sau khi về ký túc xá đơn đặt đồ đạc xuống, Tô Lê nghỉ ngơi một lát rồi mang theo quần áo chuẩn bị đến phòng tập hình thể để học tiết chuyên ngành.
[Hệ thống, sao cậu không nói nguyên chủ còn là một kẻ mù đường hả?]
Lại một lần nữa đi sai hướng, Tô Lê bất lực than vãn.
Hệ thống: [Chẳng phải ký chủ nên sớm nhận ra điều đó rồi sao?]
"..." Tô Lê cạn lời.
Thôi được rồi, lúc nãy không tìm thấy ký túc xá phải nhờ hệ thống chỉ đường cô cũng không nghĩ nhiều, ai mà ngờ nguyên chủ lại mù đường đến mức này.
Đen đủi hơn là chuyện này còn ảnh hưởng đến khả năng định hướng của cô.
Rõ ràng lộ trình nhớ rất kỹ, nhưng hễ nhấc chân đi là... Lại nhầm.
Đấy, nhìn xem, cô đi lạc sang tận tòa nhà của khoa Kinh tế quản lý bên cạnh rồi đây này...
Đột nhiên, tiếng thông báo của hệ thống vang lên.
Hệ thống: [Phát hiện nhân vật đặc biệt xuất hiện!]
Nhân vật đặc biệt? Trong trường vẫn còn Alpha cấp S sao?
Tô Lê hơi ngạc nhiên, nhưng lại quên mất một điều cực kỳ quan trọng.
Để rồi khi cô vừa đi qua góc ngoặt, đối mặt với người đang đi tới, mùi pheromone gỗ đàn hương lạnh lẽo lẳng lặng áp sát, khiến Tô Lê bỗng chốc rụng rời chân tay.
Hệ thống: [Phát hiện Alpha có độ tương thích với ký chủ trên 95%, tác dụng phụ của pheromone trong lần đầu gặp mặt đã phát sinh, thời gian duy trì: 5 phút.]
Trời ạ, ăn vạ kìa!
Tô Lê tự cảm thấy xấu hổ đến mức không dám nhìn ai, cô nhắm mắt lại, mặc cho cơ thể đang nhũn ra như bùn của mình đổ ập xuống đất.
Thế nhưng giây tiếp theo, đối phương lại vươn tay đỡ lấy cô, Tô Lê theo đà ngã nhào vào một lồng ngực tràn ngập mùi gỗ đàn hương thanh lạnh.