Nữ Phụ Kiêu Kỳ Trong Truyện Niên Đại Quyết Không Thức Tỉnh

Chương 10 : Bánh sủi cảo nhân thịt - Việc quan trọng nhất mỗi ngày là ăn và ngủ...

Trước Sau

break

Đơn nguyên nhà Tần Tưởng Tưởng có sáu hộ sinh sống. Nhà cô ở tầng hai, chiếm hai phòng hướng Nam và một phòng hướng Bắc. Nhà họ Hứa bên cạnh có hai phòng, một hướng Nam, một hướng Bắc. Mối quan hệ giữa hai nhà rất bình thường. Trước đây ở giữa còn có nhà họ Cát, năm 66 họ chuyển đi. Lúc đó Tần Tưởng Tưởng sinh con, cô là thân nhân quân đội lại sống xa chồng nên được ưu tiên, ban quản lý nhà đất đã chia căn phòng trống đó cho nhà cô. Vậy là nhà cô có tới ba phòng.

Điều này khiến nhà họ Hứa rất bất bình, họ cũng muốn có thêm căn phòng đó vì nhà họ đông người hơn. Nhưng thực tế, điều kiện nhà họ Hứa và nhà họ Tần đã thuộc dạng khá khẩm rồi. Cha mẹ Tần Tưởng Tưởng đều là công nhân nên mới được chia hai phòng. Ở tầng một, năm phòng có tới bốn hộ chung sống, đó mới gọi là chen chúc, nhà vệ sinh cũng chẳng sạch sẽ gì, dù có đậy nắp bồn cầu vẫn bốc mùi nồng nặc, mỗi lần đi qua Tần Tưởng Tưởng đều phải bịt mũi.

Tần Tưởng Tưởng khóa xe đạp cẩn thận, cầm đồ rồi lấy chìa khóa lên lầu. Cầu thang gỗ mỗi khi bước lên lại phát ra tiếng kêu kẽo kẹt dưới chân.

Cô về phòng mình trước. Nhà có ba phòng: cha mẹ ở một phòng, cô một phòng, con trai Lê Thanh Phong một phòng. Thỉnh thoảng bà nội cô cũng đưa mấy đứa cháu bên nhà chú và cô sang ở nhờ, chúng sẽ ở chung phòng với Lê Thanh Phong.

Tần Tưởng Tưởng tuy lười nhưng phòng cô rất ngăn nắp, vì cô không chịu nổi môi trường bẩn thỉu nhếch nhác. Phòng cô nhất định phải thơm tho và xinh đẹp. Căn phòng chỉ rộng chừng mười lăm mét vuông, kê một chiếc giường gỗ. Chiếc giường này cô ngủ từ năm ba tuổi đến tận bây giờ, lớp sơn xanh nhạt bên trên đã bong tróc khá nhiều. Tần Tưởng Tưởng không chịu nổi nên đã phủ lên một tấm vải hoa có thêu viền ren.

Trong phòng cô cũng chẳng có bao nhiêu đồ đạc: giường gỗ, tủ quần áo, bàn viết, một chiếc ghế đẩu. Dưới cửa sổ đặt một chiếc máy khâu, cạnh đó là một cây đàn piano cũ nhập khẩu đã dùng hơn ba mươi năm, di vật từ đời mẹ cô truyền lại. Đàn cần phải lên dây thường xuyên, âm chất cũng còn tạm được, nhưng từ nhỏ đến lớn cô đã đàn đến phát ngấy rồi, lúc nào cũng ao ước mua một cây đàn mới. Ngặt nỗi hiện nay trong nước chỉ có đàn nội địa, mà một cây đàn nội địa cũng đã tốn hơn một nghìn đồng bạc.

Nếu được làm giáo viên piano ở cung thiếu nhi thì cô sẽ được tiếp xúc với những cây đàn tốt.

Ánh mắt cô dừng lại trên cây đàn cũ hồi lâu. Trước đây cô còn chê nó quá cũ kỹ, nhưng trong giấc mơ, khi buộc phải theo quân ra đảo, cây đàn này chỉ có thể bán rẻ như cho. Đến khi ra đảo rồi, cô cũng chẳng còn cơ hội nào được chạm vào đàn nữa. Nghĩ đến cảnh trong mơ phải bán đàn, cô lại cảm thấy tim đau như cắt, vô cùng luyến tiếc.

Lần này, cô tuyệt đối không đi vào vết xe đổ đó, cũng sẽ không theo quân ra đảo.

Tần Tưởng Tưởng khóa tiền và tem phiếu vào chiếc hộp nhỏ giấu trong ngăn tủ quần áo, rồi giấu nốt chiếc bánh đường còn lại vào ngăn kéo bàn viết. Cô vẫn thấy chưa yên tâm, bèn tìm một chiếc ổ khóa cũ khóa chặt ngăn kéo lại.

Phòng cô thường không có ai vào trừ chính cô. Từ năm mười mấy tuổi cô đã không cho cha mẹ vào phòng mình, họ cũng chiều ý cô. Nhưng từ khi có con trai thì mọi chuyện đã khác hẳn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương