Nữ Phụ Kiêu Kỳ Trong Truyện Niên Đại Quyết Không Thức Tỉnh

Chương 9 : Bánh sủi cảo nhân thịt - Việc quan trọng nhất mỗi ngày là ăn và ngủ...

Trước Sau

break

Cũng nhờ Tần Tưởng Tưởng da mặt dày, có thể mua ít là cô tuyệt đối không mua nhiều, lại còn hay rủ người ta mua chung để chia lẻ. Cô tuy lười nhưng chuyện ăn uống lại rất để tâm. Cô đặc biệt "kén ăn", thứ gì không ngon thì dù có chết đói cũng chẳng thèm động đũa. Tất nhiên, nếu thực sự đến bước đường cùng, cô vẫn sẽ ăn một hai miếng để duy trì sự sống.

Nếu mỗi ngày muốn ăn vài miếng thịt, cô có thể chọn ăn ở nhà ăn công nhân. Nhưng nhà ăn chỉ phục vụ vào bảy giờ sáng, mười hai giờ trưa và năm giờ chiều. Tần Tưởng Tưởng không đợi được đến năm giờ, cô xem qua thực đơn, mấy món hôm nay cô đều không thích, cũng chẳng muốn lãng phí tiền.

Xưởng dệt của họ trước ngày giải phóng vốn là xưởng vốn đầu tư nước ngoài, cơ sở hạ tầng hoàn thiện hơn những nơi khác, nhưng hương vị nhà ăn thực sự rất bình thường. Chỉ có các loại điểm tâm là đa dạng, nào là bánh bao, sủi cảo nhân thịt, tiểu long bao, bánh bao áp chảo, bánh xếp... những món làm bằng tay này mới đáng được khen ngợi. Sữa đậu nành buổi sáng ở đây cũng rất ngon, nhưng cơm trưa và cơm tối với phần lớn là các món mặn thì chỉ có thể khen là "có vài miếng thịt", còn lại thì nhạt nhẽo, chẳng mấy ngon lành.

Còn về bánh nướng, Tần Tưởng Tưởng cũng phải tìm đúng bác thợ quen, món này cực kỳ xem trọng tay nghề.

"Đồ nghèo sang chảnh!" Bà Chu Ngạo Đông – người vốn chẳng bao giờ cầu kỳ chuyện ăn uống lần nào cũng mắng con gái kén cá chọn canh. Những món cơm canh nguội ngắt bà mang từ nhà ăn về, Tần Tưởng Tưởng chỉ gẩy mấy miếng thịt, còn lại một miếng cũng không ăn, thà ăn cơm trắng còn hơn.

Hiện tại, điều Tần Tưởng Tưởng để tâm nhất mỗi ngày chính là "cúng tế" cái dạ dày của mình. Cô đạp xe, trong đầu thầm lên kế hoạch cho các món ngon, loáng một cái đã về đến chân cầu thang.

Nhà cô ở trong dãy nhà công nhân san sát nhau. Những căn nhà cũ xây từ những năm năm mươi chỉ có hai tầng, tường trắng, mái đỏ, cửa sổ bằng gỗ. Giờ đây mười mấy năm trôi qua, tường trắng đã ngả màu đen kịt, chân tường mọc rêu ẩm mốc, cửa sổ mỗi khi mở ra lại phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.

Khu tập thể cũ này vô cùng ồn ào. Cả một cộng đồng dân cư lên tới mấy vạn người, đa phần là nhà hai tầng, chia theo đơn nguyên, mỗi đơn nguyên một số nhà, bố cục tầng trên tầng dưới y hệt nhau. Mỗi tầng có năm phòng, đơn nguyên nhà cô có ba phòng hướng Nam, hai phòng hướng Bắc, dùng chung một gian bếp, một nhà vệ sinh với hai nắp bồn cầu và một phòng tắm bằng xi măng. Các hộ dân trên cùng một tầng sẽ dùng chung bếp, nhà vệ sinh và phòng tắm này.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương