Nữ Phụ Kiêu Kỳ Trong Truyện Niên Đại Quyết Không Thức Tỉnh

Chương 8 : Bánh sủi cảo nhân thịt - Việc quan trọng nhất mỗi ngày là ăn và ngủ...

Trước Sau

break

Có được tem thịt và tem lương thực từ chỗ Tiểu Mạch, Tần Tưởng Tưởng không về nhà ngay mà ghé qua hàng thịt lợn xếp hàng. Tầm giờ này cô cũng chỉ cầu may thôi, chưa chắc đã còn hàng.

Ngày thường, giờ cung ứng thịt lợn không cố định, lúc thì buổi sáng, khi lại buổi chiều, bán hết là nghỉ. Thịt lợn là mặt hàng cực kỳ đắt khách, phải xếp hàng tranh giành mới có. Tuy nhiên vào những dịp lễ Tết nhất định, vì lượng cung quá nhiều dẫn đến ế hàng, người ta có thể mua mà không cần tem phiếu.

Những ngày dư thừa như thế rất hiếm, tình trạng khan hiếm mới là thường trực.

Thật chẳng may, lúc Tần Tưởng Tưởng đến nơi thì vừa vặn hết sạch thịt. Gặp chuyện này, người bình thường chắc sẽ chửi thầm một câu xui xẻo rồi bỏ đi, nhưng Tần Tưởng Tưởng không phải người bình thường. Theo lời mẹ cô – bà Chu Ngạo Đông nhận xét thì là: "Tuy ngốc như lừa, nhưng da mặt lại dày như thớt".

"Chị ơi, chị có thể nhường cho em một lạng thịt được không? Em gửi chị một hào với một tờ tem một lạng ạ."

Tần Tưởng Tưởng thương lượng với người phụ nữ đứng phía trước. Một cân thịt lợn giá tám hào, một lạng là tám xu. Tính ra Tần Tưởng Tưởng chịu thiệt, nhưng người bình thường chẳng mấy ai muốn nhường. Thịt lợn khó mua thế nào chứ, cả nhà còn chẳng đủ ăn, sao lại nhường cho cô?

Nhưng cũng có người ham tính toán, đồng ý nhường để bác thợ lạng đúng một lạng thịt đặt lên cân.

"Lại là tiểu Tần à, cũng đúng, một mình nuôi con chẳng dễ dàng gì." Bác thợ thịt nhận ra Tần Tưởng Tưởng, cứ đinh ninh cô mua thịt là vì cậu con trai.

Người phụ nữ nhường thịt nghe nói Tần Tưởng Tưởng một mình nuôi con, chồng lại là quân nhân thì động lòng trắc ẩn, đồng ý nhường đúng một lạng với giá tám xu. Bác thợ thịt đứng đó liền bảo, hai xu dư ra kia có thể tính cho Tần Tưởng Tưởng thêm một đoạn lòng lợn. Bác có giữ lại một ít đồ lòng, thấy Tần Tưởng Tưởng chỉ mua một lạng thịt trông "tội nghiệp" quá nên cho thêm chút lòng phổi.

Tần Tưởng Tưởng đồng ý ngay. Bác thợ cắt cho cô một đoạn lòng non kèm một miếng gan nhỏ, gói cùng miếng thịt đưa cho cô. Thế là chỉ với một hào và một tờ tem, Tần Tưởng Tưởng đã có trong tay một lạng thịt, một đoạn lòng non và một ít gan lợn.

Dù mua bán kiểu này có hơi nhỏ mọn, nhưng Tần Tưởng Tưởng lại rất hài lòng, cảm thấy hôm nay thu hoạch lớn. Một lạng thịt này là vừa khéo, thêm gan và lòng non là đủ nấu một bát canh hoặc bát mì, rắc thêm chút hành hoa cho đẫm mùi thịt thì cứ gọi là mỹ vị.

Nếu một mình đi mua thịt mà bảo bác thợ cắt cho một lạng, người ta thèm vào mà tiếp, nửa cân còn chưa ăn ai nữa là, phải một cân mới bõ công. Nhưng định mức của mỗi người một tháng chỉ có bấy nhiêu, mua một cân về thì cả tháng chỉ được vài bữa thịnh soạn, những ngày còn lại phải trông chờ vào chỗ thịt hun khói để dành từ Tết.

Nếu ngày nào cũng có thể mua được một hai lạng thịt tươi, nhà ai mà chẳng muốn? Trong rau chỉ cần thêm chút thịt băm là hương vị đã khác hẳn rồi.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương