Nữ Phụ Kiêu Kỳ Trong Truyện Thập Niên 60 Theo Quân Ra Hải Đảo

Chương 17

Trước Sau

break

Quý Vân Thư nhớ đến lời Mạnh Lê vừa nói trong nhà: “Chị trông giống mẹ nuôi của em lắm, cứ như được đúc ra từ cùng một khuôn vậy.”

Lúc ấy cô cho rằng Mạnh Lê đang ly gián, cố ý khiến Hà Thu Hà khó chịu. Nhưng bây giờ nhìn người phụ nữ trước mắt, cô mới biết Mạnh Lê không hề nói quá.

Hai người họ thật sự quá giống nhau.

Cùng một nét mày, cùng một dáng mặt, đến cả độ cong hơi nhếch lên ở khóe môi cũng giống hệt nhau. Nếu nói Mạnh Lê giống Quý Hải Quốc, vậy thì Quý Vân Thư cô giống người phụ nữ trước mắt này.

Giống đến mức chỉ cần nhìn một lần, bất cứ ai cũng có thể nhận ra họ là mẹ con.

Người phụ nữ ấy cũng đang nhìn cô.

Ánh mắt bà chậm rãi, tỉ mỉ lướt qua gương mặt Quý Vân Thư, từ hàng mày đến đôi mắt, từ đôi mắt xuống sống mũi, rồi từ sống mũi đến đôi môi. Đôi môi bà bắt đầu run rẩy, vành mắt lập tức đỏ lên. Nước mắt theo gò má chảy xuống, nhưng bà không phát ra tiếng, cứ như vậy nhìn Quý Vân Thư, thậm chí còn không dám tin mà đưa tay che môi.

Người đàn ông bên cạnh cũng đang nhìn Quý Vân Thư. Ông cao hơn người phụ nữ cả một cái đầu, thân hình gầy gò, đeo một cặp kính gọng đen, tóc mai cũng đã bạc. Vành mắt ông đỏ hoe, đôi môi khẽ động đậy như muốn nói gì đó, cuối cùng lại chẳng thốt ra lời, chỉ đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy vai người phụ nữ.

Mạnh Lê đứng giữa hai người, nhìn người này rồi lại nhìn người kia, vẻ mặt đã gần như không thể giữ nổi nữa.

“Bố, mẹ.” Giọng cô ta có phần căng thẳng. “Sao hai người lại đến thành phố Kinh? Chẳng phải con đã nói con...”

“Con đã nói gì?” Giọng người đàn ông rất thấp, không nghe ra là tức giận hay đau lòng. “Con nói con muốn đến thành phố Kinh khám bệnh, bố mẹ còn đặc biệt đi xin giấy giới thiệu để đưa con đến đây. Còn con thì hay rồi, nhân lúc kiểm tra lén chạy khỏi bệnh viện. Nếu bác sĩ khám lại không tìm thấy con, bố mẹ còn chẳng biết con đã biến mất! Nếu con đến tìm người thì cứ nói trước với bố mẹ một tiếng cũng được. Thành phố Kinh rộng lớn như vậy, bố mẹ sợ con xảy ra chuyện, vội vàng đến đồn công an bên cạnh bệnh viện báo án. Mẹ con còn sốt ruột chạy đến trường tìm chị con, haiz... con...”

Mạnh Lê cắn môi, không nói gì nữa.

Đúng lúc này, lại có hai người từ bên kia đường đi tới.

Một người là cảnh sát mặc đồng phục, khoảng bốn mươi tuổi, vẻ mặt nghiêm nghị. Người còn lại là một cô gái trẻ, trông mới ngoài hai mươi, mặc áo sơ mi cộc tay màu trắng, tóc cũng tết một bím tóc lệch sang một bên, sắc mặt vô cùng nặng nề.

Khi nhìn thấy cô gái trẻ ấy, cả người Quý Vân Thư cứng đờ.

Cô gái trẻ cũng đang nhìn cô.

Ánh mắt hai người va vào nhau giữa không trung, cả hai đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Người phụ nữ này... không, cô gái này cũng có một gương mặt gần như giống hệt Quý Vân Thư. Chỉ có đôi môi của cô gái là khác Quý Vân Thư, môi của Quý Vân Thư giống mẹ, còn môi cô gái lại giống người đàn ông vừa lên tiếng.

Cô gái nhìn Quý Vân Thư, đôi mắt mở to, miệng hơi hé ra, trông như vừa nhìn thấy ma.

Quý Vân Thư biết, biểu cảm của mình lúc này chắc chắn cũng chẳng khác gì cô gái ấy.

Hai người cứ đứng đối diện nhau như vậy, không ai nói một lời.

Không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

Quý Hải Quốc đứng bên cạnh, nhìn cô gái kia rồi lại nhìn Quý Vân Thư. Vẻ mặt ông từ kinh ngạc chuyển thành phức tạp, rồi từ phức tạp biến thành một sự nặng nề khó nói thành lời.

Cuối cùng ông lên tiếng, giọng mang theo vẻ dò hỏi, từng chữ đều được phát âm vô cùng rõ ràng:

“Đồng chí, các vị là... cha mẹ nuôi của Mạnh Lê sao?”

Người đàn ông đeo kính hít sâu một hơi rồi đứng thẳng người. Ông nhìn Quý Hải Quốc một cái, lại nhìn Quý Vân Thư một cái, cuối cùng ánh mắt dừng trên người Quý Hải Quốc.

“Chào đồng chí, tôi là Mạnh Quảng Trạch.” Người đàn ông đưa tay ra, định bắt tay Quý Hải Quốc. “Tôi là bố nuôi của Mạnh Lê. Đây là vợ tôi, Vương Uyển Như. Đây là con gái lớn của tôi, Mạnh Vân Trân, cũng chính là chị gái của Mạnh Lê.”

Quý Hải Quốc đưa tay ra bắt tay với Mạnh Quảng Trạch rồi nhanh chóng buông ra.

Ánh mắt Mạnh Quảng Trạch lướt qua gương mặt Quý Hải Quốc và Mạnh Lê một lúc, cuối cùng dừng lại trên người Hà Thu Hà: “Vậy... các vị là cha mẹ ruột của Mạnh Lê sao?”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương