“... Chúng tôi là cha mẹ của Vân Thư.” Hà Thu Hà nói.
Ánh mắt bà vẫn không ngừng nhìn Vương Uyển Như, như thể đang cố nhận ra điều gì đó. Một lúc lâu sau, bà chợt bước lên hai bước, giọng có phần không chắc chắn: “Cô... cô có phải họ Vương không? Em gái Vương?”
Vương Uyển Như sững người, đưa tay lau nước mắt. Bà nhìn kỹ Hà Thu Hà hai lần rồi cũng ngây ra.
“Chị là... người chị cả ở nhà trẻ năm xưa sao?” Giọng Vương Uyển Như run rẩy. “Người nằm giường bên cạnh em... phu nhân đoàn trưởng?”
Vành mắt Hà Thu Hà lập tức đỏ lên: “Đúng, là tôi.”
Bà bước tới, nắm lấy tay Vương Uyển Như: “Hôm đó loạn lắm, sau này những người chạy nạn làm chúng ta thất lạc. Tôi tìm cô rất lâu mà không thấy. Không ngờ chúng ta vẫn còn có thể gặp lại nhau. Cô trông khá hơn nhiều so với lúc mới đến nhà trẻ...”
Nước mắt Vương Uyển Như lại rơi xuống. Bà nắm chặt tay Hà Thu Hà, giọng nghẹn ngào: “Em vẫn ổn, vẫn ổn... Năm đó nếu không có chị, mạng này của em đã không còn rồi.”
Hai người phụ nữ đứng trước cổng đại viện, đối diện nhau mà rơi nước mắt.
Quý Hải Quốc và Mạnh Quảng Trạch nhìn nhau một cái, đều không nói gì. Sắc mặt Quý Hải Quốc từ cảnh giác dần chuyển thành phức tạp.
Quý Vân Thư đứng sau Hà Thu Hà, nhìn gương mặt gần như giống hệt mình của Vương Uyển Như, trong lòng ngổn ngang, chẳng biết là cảm giác gì.
Ánh mắt Vương Uyển Như lại chuyển từ Hà Thu Hà sang Quý Vân Thư. Bà nhìn cô hết lần này đến lần khác, đôi môi run lên mấy lượt, cuối cùng mới hỏi: “Đứa bé này... chính là...”
Hà Thu Hà quay đầu nhìn Quý Vân Thư một cái, đưa tay kéo cô đến bên mình.
“Đây là Vân Thư.” Giọng Hà Thu Hà hơi khàn. “Con gái tôi đã nuôi suốt mười chín năm. Đứa bé năm đó tôi bế đi... chính là con bé.”
Vương Uyển Như đưa tay ra, muốn chạm vào mặt Quý Vân Thư, nhưng đưa được nửa chừng lại rụt về, như sợ làm cô hoảng sợ. Bà nhìn Quý Vân Thư, nước mắt không ngừng rơi, giọng đứt quãng: “Giống... giống em lúc còn trẻ quá...”
Nhìn người phụ nữ khóc đến mức này, trong lòng Quý Vân Thư cũng rất khó chịu. Cô hé môi, không biết nên gọi thế nào, cuối cùng chỉ khẽ lí nhí một tiếng: “... Mẹ.”
Nghe tiếng “mẹ” ấy, nước mắt Vương Uyển Như càng rơi dữ dội hơn, nhưng bà không nói gì, chỉ ra sức gật đầu.
Mạnh Quảng Trạch bước tới, khoác vai Vương Uyển Như, nhẹ giọng nói: “Đừng khóc nữa, con bé vẫn khỏe mạnh, đây là chuyện tốt.” Ông ngẩng đầu nhìn Quý Hải Quốc. “Đồng chí Quý, chúng ta tìm chỗ ngồi xuống nói chuyện đi. Hai đứa trẻ đều lớn cả rồi, chuyện này có nhiều điều cần nói cho rõ.”
Quý Hải Quốc gật đầu: “Về nhà rồi nói.”
Thế là mọi người lại quay về.
Mạnh Lê đi giữa Mạnh Quảng Trạch và Vương Uyển Như, cúi đầu, không nói một lời. Cô gái tên Mạnh Vân Trân đi sau cùng, thỉnh thoảng lại nhìn Quý Vân Thư, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự kinh ngạc.
Nữ cảnh sát đến giúp tìm người thấy đã tìm được Mạnh Lê thì bảo Mạnh Quảng Trạch ký giấy xác nhận rồi rời đi.
Quý Vân Thư nhìn theo bóng lưng đồng chí cảnh sát rời khỏi, trong lòng rối bời. Cô biết có lẽ mình thật sự sắp phải rời khỏi nơi này.
Tô Bắc là nơi như thế nào? Quý Vân Thư không biết. Cô từng đọc câu “Nhà ai ở gần chiếc cầu nhỏ bên dòng nước chảy”, biết cảnh sắc Tô Bắc rất đẹp. Nhưng nếu cô thật sự theo người nhà họ Mạnh về Tô Bắc, trở thành tiểu thư nhà tư bản, tương lai của cô dường như đã có thể nhìn thấy điểm cuối.
(Nhà ai ở gần chiếc cầu nhỏ bên dòng nước chảy: Hình ảnh này xuất phát từ hai câu thơ nổi tiếng trong bài "Thiên tịnh sa – Thu tứ" của tác giả Mã Trí Viễn (thời Nguyên, Trung Quốc):
"Khô đằng lão thụ hôn nha,
Tiểu kiều lưu thủy nhân gia."
(Dịch nghĩa: Con quạ chiều đậu trên cây đằng già khô héo
Nhà ai ở gần chiếc cầu nhỏ bên dòng nước chảy). )
Quý Vân Thư không muốn mình giống như trong giấc mơ, buồn bã mà chết đi.
Về đến nhà, Hà Thu Hà mời người nhà họ Mạnh ngồi xuống trong gian nhà chính rồi đi rót nước. Quý Vân Đình không ngờ bố mẹ và em gái ra ngoài một chuyến lại dẫn về thêm ba người. Nhưng nhìn gương mặt giống nhau đến kinh ngạc của Mạnh Vân Trân và Quý Vân Thư, lòng Quý Vân Đình vẫn trĩu xuống.
Sau khi kê ghế xong, Quý Hải Quốc ngồi vào vị trí chủ tọa, Mạnh Quảng Trạch và Vương Uyển Như ngồi đối diện, Mạnh Vân Trân ngồi bên cạnh Vương Uyển Như, còn Mạnh Lê ngồi ở ngoài cùng.
Quý Vân Thư không biết nên ngồi ở đâu, cứ đứng sau Hà Thu Hà không nhúc nhích.
Hà Thu Hà kéo cô một cái: “Ngồi cạnh mẹ.”
Quý Vân Thư liền ngồi xuống bên cạnh bà.
Mạnh Quảng Trạch lên tiếng trước, kể lại mọi chuyện.
Thì ra ở Tô Bắc, Mạnh Lê thường xuyên nói mình không khỏe, nhưng bệnh viện ở Tô Bắc lại không tìm ra vấn đề gì. Mạnh Lê cứ nhất quyết đòi đến thành phố Kinh khám bệnh. Mạnh Quảng Trạch và Vương Uyển Như nghĩ rằng con gái lớn đang học ở thành phố Kinh, vừa hay có thể đến thăm con, nên đã xin giấy giới thiệu rồi cùng cô ta đến đây.
Họ tìm một nhà khách gần bệnh viện để ở, đưa Mạnh Lê đến bệnh viện kiểm tra. Kết quả, sau khi Mạnh Lê vào khám thì lại bỏ đi. Đến lúc bác sĩ gọi khám lại mà không thấy người, họ mới biết Mạnh Lê đã biến mất. Hai người tìm khắp bệnh viện vẫn không thấy, cứ nghĩ bệnh viện quá lớn, Mạnh Lê đi lạc nên sốt ruột báo cảnh sát, đồng thời đến trường tìm Mạnh Vân Trân đang học ở trường y đến giúp.
---