Nữ Phụ Kiêu Kỳ Trong Truyện Thập Niên 60 Theo Quân Ra Hải Đảo

Chương 23

Trước Sau

break

Sáng sớm hôm sau, Quý Hải Quốc đưa Quý Vân Thư và Quý Vân Đình đến bệnh viện trực thuộc trường y.

Người nhà họ Mạnh đã đến. Mạnh Quảng Trạch và Vương Uyển Như ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, Mạnh Vân Trân đứng bên cạnh, trong tay cầm một cuốn bệnh án. Mạnh Lê mặc quần áo bệnh nhân, đang ngồi trong phòng bác sĩ, vén tay áo để y tá đo huyết áp.

Quý Vân Thư nhìn thấy Vương Uyển Như, Vương Uyển Như cũng nhìn thấy cô. Bà đứng dậy đi về phía cô, vành mắt lại đỏ lên.

“Đến rồi à?” Vương Uyển Như khẽ nói, đưa tay sờ cánh tay Quý Vân Thư. “Con ăn sáng chưa?”

“Chưa ạ, phải kiểm tra xong mới được ăn.” Quý Vân Thư nói.

“Xem trí nhớ của mẹ này.” Vương Uyển Như ngượng ngùng cười, cẩn thận lấy từ trong túi ra một gói giấy dầu, nhét vào tay cô. “Sáng nay mẹ mua ở nhà ăn nhà khách, là bánh nếp, vẫn còn nóng. Con giữ lấy, kiểm tra xong nếu đói thì ăn.”

Quý Vân Thư nhận lấy, gói giấy vẫn còn ấm.

“Cảm ơn.” Quý Vân Thư vẫn hơi khó gọi người trước mặt là mẹ ngay được, nhưng cô không muốn Vương Uyển Như buồn, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm. “... Mẹ.”

“Ừ, ừ, mẹ nghe thấy rồi.” Vương Uyển Như vỗ vai cô, rồi ngồi trở lại.

Đến lượt Quý Vân Thư kiểm tra, Vương Uyển Như đi sát bên cạnh Hà Thu Hà, cùng bước về phía phòng bác sĩ. Bà đi rất nhanh, còn sốt ruột hơn cả Hà Thu Hà, nhưng đến cửa lại dừng bước, không dám đi vào, chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào trong.

Buổi kiểm tra kéo dài cả buổi sáng.

Lấy máu, chụp phim, đo huyết áp, nghe tim phổi, từ đầu đến chân đều kiểm tra một lượt. Quý Vân Thư được y tá dẫn đi hết khoa này đến khoa khác, xoay đến mức đầu óc choáng váng.

Đến khi tất cả các hạng mục kiểm tra đều hoàn tất thì đã là giữa trưa. Hai gia đình ngồi bên ngoài phòng bác sĩ chờ kết quả. Kết quả kiểm tra của Mạnh Lê có trước.

Bác sĩ gọi Mạnh Quảng Trạch và Vương Uyển Như vào, nói vài câu. Quý Vân Thư ngồi bên ngoài, nghe không rõ, chỉ loáng thoáng nghe thấy bác sĩ nói những câu như “không có vấn đề gì nghiêm trọng”, “thể chất vẫn được”, “chú ý nghỉ ngơi”.

Một lúc sau, Mạnh Quảng Trạch và Vương Uyển Như đi ra, sắc mặt đều nhẹ nhõm hơn nhiều.

Quý Hải Quốc hỏi: “Thế nào?”

Mạnh Quảng Trạch nói: “Bác sĩ bảo không có bệnh gì, con bé thường xuyên đau đầu có lẽ là do suy nghĩ quá nhiều, bảo nó thả lỏng, về nhà ăn uống đầy đủ bồi bổ thêm là được.”

Quý Vân Đình ở bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy chẳng phải là không có bệnh sao? Hôm qua sao ho dữ vậy?”

Quý Vân Thư dùng khuỷu tay huých anh một cái, bảo anh đừng nói nữa.

“Lê Tử vẫn còn ho à? Ho có nặng không?” Rõ ràng Mạnh Quảng Trạch rất căng thẳng về sức khỏe của Mạnh Lê. Ông lập tức quay sang Vương Uyển Như. “Vậy tôi đưa con bé đi kiểm tra thêm lần nữa, bà ở đây chờ tôi.”

Đúng lúc ấy, Mạnh Lê từ nhà vệ sinh đi ra, nghe thấy cuộc trò chuyện của mọi người, sắc mặt thay đổi: “Vâng.”

Mạnh Quảng Trạch liền đưa Mạnh Lê đi.

Một lúc sau, kết quả kiểm tra của Quý Vân Thư cũng có. Bác sĩ gọi Quý Hải Quốc và Hà Thu Hà vào, nói chuyện khá lâu. Quý Vân Thư đứng ngoài cửa, nhìn thấy hai người nhíu mày, tim cô lập tức thắt lại.

Đợi Quý Hải Quốc đi ra, Quý Vân Thư vội hỏi: “Ba, con bị làm sao?”

Quý Hải Quốc xua tay: “Vẫn như cũ thôi, thiếu máu, viêm dạ dày. Ngoài ra bác sĩ nói thể chất của con yếu, hai lần phẫu thuật trước đây đã làm tổn thương nguyên khí, phải chăm sóc thật tốt. Bảo con đừng quá mệt, đừng thức khuya, ăn thêm những thứ bổ máu, thanh đạm, dưỡng dạ dày cho tốt, đừng lại ngất xỉu.”

Quý Vân Đình ở bên cạnh chen vào: “Vậy phải ăn nhiều vào, còn gầy hơn cả cái cô giả bệnh vừa nãy.”

Quý Hải Quốc trừng mắt nhìn anh, không thèm để ý.

Nghe vậy, vành mắt Vương Uyển Như lại đỏ lên. Bà nắm tay Quý Vân Thư nói: “Về nhà mẹ sẽ gửi cho con ít đồ bổ. Ở Tô thị có thể mua được nhân sâm, yến sào loại tốt, con ăn thêm đi, bồi bổ cơ thể cho khỏe.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương