Vừa mở miệng đã là nhân sâm, yến sào, điều kiện nhà tư bản quả nhiên không phải người bình thường có thể sánh được... Quý Vân Thư âm thầm nghĩ.
“Cảm ơn mẹ.” Quý Vân Thư gật đầu. “Nếu đắt quá thì thôi ạ.”
“Không đắt, không đắt...” Vương Uyển Như vẫn không ngừng nói. “Chỉ tiếc mấy năm nay chẳng còn nhân sâm tốt. Nhân sâm có tác dụng bồi bổ khí huyết. Trước đây trong nhà còn có hai củ sâm núi trăm năm, Lê Tử sức khỏe không tốt nên mẹ đã hầm cho con bé ăn...”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt đều bị tình yêu thương con gái của Vương Uyển Như làm cho kinh ngạc.
Trong đầu Quý Vân Thư lúc này chỉ có một suy nghĩ — nhà họ Mạnh còn giàu hơn cô tưởng!
Đợi lần kiểm tra thứ hai của Mạnh Lê kết thúc, Mạnh Quảng Trạch trở lại, nói bác sĩ bảo Mạnh Lê không có vấn đề gì.
Mọi người lúc này mới yên tâm hơn đôi chút, chuẩn bị cùng nhau về nhà họ Quý ăn một bữa cơm, sau đó tiếp tục bàn chuyện của hai đứa trẻ.
Ra khỏi bệnh viện, Mạnh Quảng Trạch đi sau cùng, cầm tờ kết quả bác sĩ viết, lẩm bẩm: “Sao lại không tìm ra vấn đề gì nhỉ?”
Giọng ông rất nhỏ, chỉ có Quý Vân Đình đi gần nhất nghe thấy. Anh liếc sang, ánh mắt nhìn Mạnh Lê thêm vài phần dò xét.
Về đến nhà, Hà Thu Hà và Quý Hải Quốc nhanh chóng làm một bàn đầy thức ăn. Hai gia đình ăn xong lại tiếp tục bàn chuyện đổi hộ khẩu.
Chuyện này nói thì đơn giản, nhưng làm lại rất phiền phức. Hộ khẩu của Quý Vân Thư ở Kinh thị, muốn chuyển đến Tô thị phải làm một loạt giấy tờ. Hộ khẩu của Mạnh Lê ở Tô thị, muốn chuyển đến Kinh thị cũng phải làm một loạt giấy tờ. Quan hệ giữa hai gia đình còn phải được xác định trước thì hai đứa trẻ mới có thể chuyển hộ khẩu.
Quý Hải Quốc và Mạnh Quảng Trạch nói chuyện cả buổi chiều trong gian nhà chính, Hà Thu Hà ngồi bên cạnh nghe, thỉnh thoảng chen vào vài câu. Ý của Hà Thu Hà rất rõ ràng: Hộ khẩu có thể đổi, nhưng trước mắt Quý Vân Thư vẫn ở đây với bà. Một là vì sức khỏe Quý Vân Thư không tốt, vừa thiếu máu vừa viêm dạ dày, đột nhiên đổi sang nơi khác có thể cơ thể sẽ không chịu nổi; hai là Tô thị xa lạ, bà quả thực cũng không yên tâm.
Mạnh Quảng Trạch và Vương Uyển Như nhìn nhau, cuối cùng vẫn gật đầu. Vương Uyển Như tuy không nỡ, nhưng bà cũng biết Quý Vân Thư đã sống ở nhà họ Quý mười chín năm, từ lâu đã quen với khí hậu và cuộc sống ở Kinh thị. Nếu đột nhiên chuyển đến Tô thị, sức khỏe chắc chắn sẽ không chịu nổi, bác sĩ cũng nói phải chăm sóc cô thật tốt.
Có thể nhận lại con, có thể nghe con gọi mình một tiếng mẹ, Vương Uyển Như đã mãn nguyện rồi.
Mạnh Lê ngồi bên cạnh nghe, chủ động đề nghị đổi họ.
Điều này cũng là lẽ đương nhiên, nhưng dù sao nhà họ Mạnh đã nuôi Mạnh Lê mười chín năm. Quý Hải Quốc sợ người nhà họ Mạnh đau lòng nên chủ động đề nghị hay là thêm một họ vào trước tên Mạnh Lê, chẳng hạn gọi là “Quý Mạnh Lê” hoặc “Quý Mộng Lê”, như vậy người nhà họ Mạnh vẫn có thể tiếp tục gọi cô ta bằng tên cũ.
Nhưng Mạnh Lê kiên quyết không chịu. Cô ta chỉ muốn đổi tên thành “Quý Vân Lê”, giống với tên Quý Vân Đình, ngoài ra không cần gì khác.
Quý Hải Quốc nhìn sắc mặt người nhà họ Mạnh, thấy họ tuy đau lòng nhưng không có ý kiến gì, ông cũng đồng ý.
Từ ngày hôm đó, người trong đại viện cũng dần biết chuyện này.
Tin tức truyền ra bằng cách nào thì không ai nói rõ được. Có lẽ chiến sĩ trẻ ở trạm gác lỡ miệng nói ra, cũng có thể là người hàng xóm nào đó đi ngang qua nghe thấy động tĩnh. Tóm lại, chưa đầy hai ngày, người trong đại viện đều biết nhà họ Quý có một “con gái ruột” trở về, Quý Vân Thư không phải con gái ruột của Quý Hải Quốc.
Hàng xóm gặp Hà Thu Hà đều dè dặt dò hỏi. Ban đầu Hà Thu Hà còn giải thích vài câu, sau này người hỏi quá nhiều, bà cũng lười nói nữa, chỉ bảo là năm đó hai đứa trẻ bị ôm nhầm, bây giờ con gái ruột trở về nhận thân, nhưng Quý Vân Thư vẫn là con gái của bà, ngay cả họ cũng chưa đổi!
---