Nữ Phụ Kiêu Kỳ Trong Truyện Thập Niên 60 Theo Quân Ra Hải Đảo

Chương 25

Trước Sau

break

Có người thương cảm, có người đứng xem náo nhiệt, có người ngoài miệng nói “ôm nhầm cũng là duyên phận”, nhưng sau lưng lại bảo “bảo sao Quý Vân Thư suốt ngày chỉ biết ăn ngon lười làm, hóa ra là tiểu thư nhà tư bản.”

Quý Vân Thư đi trên đường, luôn cảm thấy có người đang nhìn mình. Những ánh mắt ấy không còn thân thiện như trước, mang theo dò xét, tò mò, thậm chí còn có khinh miệt và vẻ muốn xem náo nhiệt.

Quý Vân Thư không để ý đến những người đó. Ngược lại, Bùi Dực Phong lại đặc biệt quan tâm chuyện này. Liên tiếp mấy ngày, anh đều lấy cớ “thăm bà ngoại” để gọi cô sang hỏi han tình hình. Quý Vân Thư đã dần dần tiêu hóa được nỗi đau trong giấc mơ từ lâu, những ánh mắt lạnh nhạt của những người này đối với cô chẳng còn đáng kể.

Thấy cô không hề buồn bã, Bùi Dực Phong cũng dần yên tâm hơn. Chỉ là không hiểu vì sao, từ đó về sau, Quý Vân Thư rất ít khi phải trực tiếp bắt gặp những ánh mắt dò xét và khinh miệt như vậy nữa.

Chiều ngày thứ ba, mẹ Hà Kiến Quân đến.

Mẹ Hà mặc một chiếc áo vải màu xám, mái tóc chải bóng loáng, tay xách một túi rau xanh nhỏ, cười tươi rói bước vào nhà họ Quý.

“Nhà họ Quý, có nhà không?” Mẹ Hà đặt túi rau xanh lên bàn, đảo mắt nhìn quanh nhà. “Nghe nói con gái ruột của nhà các người tìm được rồi à? Tôi qua xem thử.”

Quan hệ giữa Hà Thu Hà và mẹ Hà khá tốt. Dù sao hai nhà cũng từng bàn chuyện hôn sự, Hà Kiến Quân lại là người ưu tú, ngay thẳng, bà vẫn luôn mong anh trở thành con rể của mình.

Nhưng bây giờ Mạnh Lê đã trở về, chuyện hôn sự giữa Quý Vân Thư và Hà Kiến Quân...

Hà Thu Hà thở dài. Tình cảm giữa Quý Vân Thư và Hà Kiến Quân khá tốt, Hà Kiến Quân hẳn cũng sẽ không chê thành phần gia đình ruột của cô chứ.

Vừa nghĩ, bà vừa gọi Mạnh Lê đến, giới thiệu cô ta với mẹ Hà.

Mẹ Hà vốn họ Lưu, Mạnh Lê ngoan ngoãn ngọt ngào gọi một tiếng: “Dì Lưu.”

Mẹ Hà gác chân, quan sát Mạnh Lê vài lượt rồi cười nói: “Đây chính là con gái ruột của chị à? Trông thật xinh xắn, giống ông Quý y đúc.”

Mạnh Lê như đã thân quen từ lâu, lập tức tiếp lời: “Dì Lưu nói đúng, cháu với ba cháu giống nhau lắm.”

Sau đó cô ta vào bếp rót một cốc nước, hai tay bưng đến trước mặt mẹ Hà: “Dì Lưu, dì uống nước ạ.”

Mẹ Hà nhận cốc nước, nụ cười trên mặt càng tươi hơn: “Ôi chao, con bé này thật hiểu chuyện.”

Mạnh Lê cười một cái, lại vòng ra sau lưng mẹ Hà, đặt hai tay lên vai bà, nhẹ nhàng xoa bóp: “Dì Lưu, vai dì có phải hơi cứng không? Để cháu bóp cho dì.”

Mẹ Hà được cô ta xoa bóp đến mức toàn thân dễ chịu, nheo mắt hưởng thụ, miệng còn không ngừng xuýt xoa: “Ôi, tay con bé này khéo thật. Quả nhiên vẫn phải là con gái ruột mới được!”

Quý Vân Thư vốn đang ở trong phòng mình, nhưng vì trong nhà có khách nên đành phải ra tiếp. Vì chuyện trong giấc mơ, cô đã không còn kính trọng mẹ Hà như trước, nhưng cũng không thể tỏ ra quá vô lễ, thế là cô ngồi bên cạnh, cầm một quả táo chậm rãi gọt vỏ.

Mẹ Hà nói câu này là để cho ai nghe, những người có mặt đều hiểu rõ.

Sắc mặt Hà Thu Hà rất khó coi, nhưng không nói gì. Quý Vân Đình ngồi ở cửa, hai tay khoanh trước ngực, nhìn bộ dạng của mẹ Hà, hàng mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.

Được Mạnh Lê xoa bóp thoải mái, mẹ Hà cũng bắt đầu nói nhiều hơn.

“Nhà họ Quý, không phải tôi lắm lời đâu.” Mẹ Hà uống một ngụm nước, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để mọi người trong nhà đều nghe thấy. “Vân Thư nhà các người, ngoại hình thì xinh đẹp thật, nhưng tính tình quá tiểu thư. Lần trước tôi đến nhà các người, thấy nó đến nền nhà cũng chẳng quét, chai dầu có đổ cũng chẳng buồn dựng lên. Sau này mà lấy Kiến Quân thì phải làm sao đây.”

Bà ngừng một chút, lại nhìn Mạnh Lê, cười nói: “Nếu đổi thành cô con gái này thì tôi lại được nhàn tâm. Vừa biết bưng trà rót nước, vừa biết xoa bóp đấm lưng. Nếu nó có thể làm con dâu tôi thì tôi đúng là phải thắp hương cảm tạ tổ tiên.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương