Hà Thu Hà đặt mạnh cốc trà đang cầm trong tay xuống bàn. Đồ sứ va vào mặt bàn gỗ phát ra một tiếng lanh canh giòn giã.
“Chị Lưu, chị nói vậy là có ý gì?”
Mẹ Hà giật mình vì tiếng động, bàn tay đang xoa vai của Mạnh Lê cũng dừng lại, quay đầu nhìn Hà Thu Hà.
Sắc mặt Hà Thu Hà đã hoàn toàn sa sầm. Giọng bà không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng mạnh mẽ: “Ban đầu người được đính hôn với Kiến Quân là Vân Thư nhà tôi. Đây là chuyện hai bên người lớn đã ngồi lại với nhau thống nhất từ trước. Bây giờ chị lại nói những lời như vậy trước mặt bọn trẻ, chẳng lẽ thấy thành phần của cha mẹ ruột Vân Thư không tốt bằng nhà họ Quý nên chị chê Vân Thư rồi?”
Mẹ Hà bị nói trúng tâm tư, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại, vội xua tay: “Ôi chao, nhà họ Quý, chị xem chị nói gì vậy, tôi đâu có ý đó...”
“Vậy chị có ý gì?” Hà Thu Hà không hề nể mặt, giọng không cao không thấp. “Vân Thư là đứa trẻ tôi nuôi lớn, bất kể nó theo họ ai, nó vẫn là con gái tôi. Nếu chị cảm thấy nó không xứng với Kiến Quân nhà chị thì cứ nói thẳng. Nhà họ Quý chúng tôi không phải loại người mặt dày bám lấy người ta.”
Sắc mặt mẹ Hà lúc đỏ lúc trắng, miệng há ra rồi lại ngậm vào. Bà nhìn Quý Vân Thư đang ngồi bên cạnh gọt táo, rồi lại nhìn Mạnh Lê đứng phía sau, gượng gạo cười.
“Tôi chỉ đùa một câu thôi, sao chị còn coi là thật thế?” Mẹ Hà đứng dậy, đi đến trước mặt Hà Thu Hà rồi ngồi xổm xuống, giọng thấp hơn vừa nãy rất nhiều. “Vân Thư tốt biết bao nhiêu, là cô gái xinh đẹp nhất đại viện chúng ta. Biết bao nhiêu chàng trai muốn cưới Vân Thư mà còn không cưới được. Nếu Vân Thư làm con dâu tôi, tôi còn mừng chẳng hết ấy chứ! Kiến Quân nhà tôi thích Vân Thư, chuyện này chị cũng đâu phải không biết. Em Hà à, tôi chỉ là miệng nhanh hơn não, lỡ lời thôi, chị đừng để bụng.”
Mẹ Hà vừa nói vừa không quên đánh vào tình cảm: “Em Hà, em cũng biết tôi chẳng có học hành gì, ông Hà lại mất sớm, một mình tôi gánh vác cả nhà với ba đứa con, có lúc quả thật không biết ăn nói thế nào. Em và ông Hà nhà tôi tính ngược lên thì cũng là người một nhà, ngày trước thân thiết chẳng khác gì anh em ruột. Em không hiểu tôi thì chẳng lẽ lại không hiểu ông Hà nhà tôi sao? Chuyện ông ấy đã đồng ý, tôi chắc chắn sẽ không đổi ý đâu!”
Nhắc đến cha Hà Kiến Quân, cũng là chồng của mẹ Hà, Hà Thu Hà thở dài, lòng quả thật mềm đi không ít. Ông Hà năm xưa đúng là một người tốt bụng, thật thà, cũng là chiến hữu của Quý Hải Quốc, chỉ tiếc đã hy sinh quá sớm. Năm đó cũng vì ông Hà và Quý Hải Quốc tình cảm thân thiết như anh em, lại cùng họ Hà với Hà Thu Hà, nhìn thế nào cũng giống người một nhà, nên hai bên mới định hôn ước, nói rằng sau này sẽ trở thành thông gia.
Nhưng nếu Quý Vân Thư không muốn cuộc hôn nhân này, Hà Thu Hà tuyệt đối sẽ không coi trọng hôn ước ấy. Bây giờ đã không còn coi trọng chuyện cha mẹ sắp đặt hôn nhân, bà tuyệt đối sẽ không ép con gái lấy chồng. Có điều bao nhiêu năm nay, tình cảm giữa Quý Vân Thư và Hà Kiến Quân vẫn khá tốt. Tuy chưa phát triển thành tình yêu cách mạng gì, nhưng hai người cũng gần như anh em, vì vậy Hà Thu Hà vẫn luôn cảm thấy biết đâu cuối cùng hai đứa sẽ thành đôi.
Lời mẹ Hà hôm nay nếu chỉ là vô tình thì thôi, còn nếu cố ý dò xét, vậy nhà họ Quý cũng không nhất thiết phải thực hiện hôn ước này!
Mẹ Hà nhìn sắc mặt Hà Thu Hà thay đổi hết lần này đến lần khác, biết lần này mình thật sự đã chọc giận bà. Bà vốn tưởng sau khi Hà Thu Hà tìm được con gái ruột thì sẽ không còn coi trọng Quý Vân Thư nữa, không ngờ chuyện liên quan đến Quý Vân Thư vẫn khiến bà lập tức nổi giận.
---