Nữ Phụ Kiêu Kỳ Trong Truyện Thập Niên 60 Theo Quân Ra Hải Đảo

Chương 27

Trước Sau

break

Mẹ Hà cũng không muốn làm Hà Thu Hà mất vui. Dù sao sau này chuyện đề bạt, thăng chức của Hà Kiến Quân có thể còn phải nhờ vả Quý Hải Quốc, bà phải dỗ Hà Thu Hà vui vẻ: “Em Hà, đều là lỗi của tôi, em đừng vì chuyện này mà giận. Tôi về nhà tự kiểm điểm ngay đây.”

Vừa nói, bà vừa đi ra ngoài. Đến cửa lại quay đầu, cười với Quý Vân Thư: “Vân Thư à, dì chỉ là ăn nói vụng về thôi, con đừng chấp dì nhé. Ngày mai dì bảo Kiến Quân đến thăm con.”

Quý Vân Thư ngẩng đầu nhìn bà, không nói được hay không, chỉ nói một câu: “Dì đi thong thả.”

Mẹ Hà xám xịt rời đi.

Hà Thu Hà đóng cửa lại rồi quay vào, sắc mặt vẫn rất khó coi. Bà nhìn Quý Vân Thư, thở dài: “Đừng để ý đến bà ấy, bà ấy vốn là cái tính đó.”

Quý Vân Thư cắt quả táo đã gọt thành từng miếng nhỏ, đưa cho Hà Thu Hà một miếng, mình cũng cầm một miếng cắn một miếng, không nói gì.

Mạnh Lê đứng bên cạnh, vẻ mặt có phần lúng túng. Cô ta nhìn Hà Thu Hà, rồi lại nhìn Quý Vân Thư, nhỏ giọng nói: “Mẹ, con cũng không có ý đó... Con chỉ là... dì đến, con đâu thể chẳng làm gì cả?”

“Con chẳng làm gì sai cả, chuyện này không liên quan đến con.” Hà Thu Hà vỗ vai Mạnh Lê. “Con cũng ăn táo đi.”

Thấy Hà Thu Hà không trút giận lên mình, Mạnh Lê nhanh chóng khôi phục dáng vẻ dịu dàng mềm mỏng. Cô ta ngồi trở lại ghế, cầm cuốn sách lúc trước đặt xuống lên, tiếp tục lật xem, cứ như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Chiều hôm sau vừa tan làm, Hà Kiến Quân đã đến.

Anh mặc một bộ quân phục, đôi giày da được đánh bóng loáng, tay xách một túi trái cây, đứng trước cửa nhà họ Quý, cười vẻ ôn hòa.

“Dì Hà, cháu đến thăm mọi người.” Anh đưa túi trái cây qua, ánh mắt đảo một vòng trong nhà, lướt qua Mạnh Lê đang ở bên cạnh, cuối cùng dừng trên người Quý Vân Thư, cười nói: “Em Vân Thư, mấy ngày không gặp, lại xinh hơn rồi.”

Hà Thu Hà nhận trái cây, bảo anh vào ngồi. Hà Kiến Quân bước vào nhà, chào hỏi Quý Hải Quốc, rồi gật đầu với Quý Vân Đình, cuối cùng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Quý Vân Thư.

“Cháu nghe nói hôm qua mẹ cháu đến đây, nói năng không suy nghĩ, lỡ lời.” Hà Kiến Quân nói thẳng, giọng chân thành. “Cháu thay mẹ xin lỗi em Vân Thư. Mẹ cháu là người thẳng tính, không có ý xấu. Cháu đã nói với mẹ rồi, sau này đừng nói lung tung bên ngoài nữa, mẹ cũng đồng ý.”

Quý Vân Thư “ừ” một tiếng, không nói thêm gì.

Thấy Quý Vân Thư không có vẻ gì là tức giận lắm, Hà Kiến Quân biết chuyện này vẫn còn có thể cứu vãn. Anh quá hiểu Quý Vân Thư. Cô ham ăn lười làm, lại lắm chuyện nhưng lòng dạ mềm yếu, ngoài gương mặt quả thật không chê vào đâu được thì có thể nói là chẳng có ưu điểm gì.

Nhưng anh nhất định phải cưới cô. Một là cưới Quý Vân Thư, cô gái xinh đẹp nhất thế hệ trẻ trong đại viện, thì anh rất có thể diện. Đương nhiên, điều quan trọng hơn là cha cô chính là Quý Hải Quốc! Quý Hải Quốc cưng chiều con gái đến mức nào, cả đại viện này ai mà chẳng biết? Làm con rể Quý Hải Quốc, sau này trong quân đội anh có thể tha hồ tung hoành!

Nếu không phải cha anh mất sớm, sau này anh còn phải dựa vào Quý Hải Quốc trong quân đội, anh chẳng đời nào muốn cưới Quý Vân Thư!

Anh nghe mẹ nói cô con gái mới trở về nhà họ Quý này lại là một người hiểu chuyện, ngoan ngoãn, đảm đang. Cưới vợ chẳng phải là để cưới về hầu hạ mình sao? Chẳng lẽ lại cưới một bà tổ tông về nhà để cung phụng?

Mặc dù Hà Kiến Quân bất mãn với Quý Vân Thư đủ điều, nhưng anh biết nhẫn nhịn, tuyệt đối không để lộ trên mặt. Trước hết anh phải giữ cho chắc cuộc hôn nhân này. Nếu Quý Vân Thư làm ầm lên đòi hủy hôn thì sẽ rất khó giải quyết.

Vì vậy, Hà Kiến Quân lại hạ giọng dỗ dành Quý Vân Thư: “Em Vân Thư, anh biết em thích ăn kẹo sữa Thỏ Trắng. Hôm qua nghe chuyện, sáng nay anh đặc biệt đi mua một hộp. Em nể tình một hộp kẹo này, đừng giận mẹ anh nữa, được không? Sau này chúng ta đều là người một nhà, mẹ anh vẫn thích em lắm, ngày nào cũng mong em gả vào nhà anh...”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương