Quý Vân Thư không nhận. Hà Kiến Quân cũng không nản lòng, đặt hộp kẹo lên chiếc bàn bên cạnh, còn cười, hạ thấp giọng hơn nữa, khiến giọng nói trở nên trầm ấm dễ nghe, như thể chỉ nói cho mình cô nghe: “Em Vân Thư, anh biết khoảng thời gian này trong lòng em rất khó chịu. Chắc em đang nghĩ có nên đến Tô thị hay không. Tô thị xa như vậy, ở đó lại chẳng có mấy người quen, em đến đó chắc chắn sẽ không quen. Nhưng nếu em kết hôn với anh, em vẫn có thể sống ở đại viện, không cần đến Tô thị, cũng không phải lo lắng những chuyện đâu đâu. Anh nuôi em, em cứ sống như ở nhà họ Quý, chẳng cần làm gì cả.”
Khi nói những lời này, giọng anh mang theo vẻ chắc chắn, như thể Quý Vân Thư nhất định sẽ đồng ý.
Quý Vân Thư nhìn anh, bỗng cảm thấy có chút hoảng hốt.
Hà Kiến Quân trước mắt dần chồng lên Hà Kiến Quân trong giấc mơ. Trong giấc mơ, ban đầu anh cũng đối xử rất tốt, khách sáo nói với cô: “Anh nuôi em.”
Sau đó thì sao?
Sau đó anh chê cô yếu ớt, chê cô không biết làm việc, chê cô không sinh được con trai, cuối cùng thẳng thừng ngoại tình trong hôn nhân, còn đập đơn xin ly hôn xuống trước mặt cô.
“Để sau rồi nói.” Quý Vân Thư cụp mắt. “Bây giờ trong nhà có nhiều chuyện, chưa cần vội.”
Hà Kiến Quân sững người, có lẽ không ngờ Quý Vân Thư vốn trước đây rất dễ dỗ lại nói như vậy. Anh há miệng, còn định nói gì đó thì Quý Vân Đình đột nhiên từ bên ngoài bước vào, vỗ vai anh.
“Kiến Quân, đi, ra ngoài mua giúp tôi thứ này.”
Hà Kiến Quân đành đứng dậy, đi theo Quý Vân Đình ra ngoài.
Trước khi đi, anh còn không quên quay đầu nhìn Quý Vân Thư mấy lần, cứ như thể tình sâu nghĩa nặng, lưu luyến không nỡ rời xa.
Quý Vân Thư không muốn để ý ánh mắt anh, dứt khoát giả vờ như không nhìn thấy, càng không động đến hộp kẹo sữa anh để lại.
Buổi tối, Quý Vân Thư đang gấp quần áo trong phòng thì cửa bị gõ hai tiếng.
“Vào đi.” Quý Vân Thư nói.
Cửa mở ra, Mạnh Lê đứng ở cửa. Cô ta mặc một chiếc váy ngủ hoa nhỏ, mái tóc xõa xuống, trên mặt không có biểu cảm gì.
“Chị.” Cô ta bước vào rồi đóng cửa lại.
Quý Vân Thư không dừng tay, nhìn cô ta một cái: “Có chuyện gì?”
Mạnh Lê đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống Quý Vân Thư, hai tay khoanh trước ngực, rất thẳng thắn nói: “Chị, hôn ước giữa chị và Hà Kiến Quân vốn dĩ phải là của em, đúng không?”
Tay Quý Vân Thư đang gấp quần áo khựng lại.
Giọng Mạnh Lê không lớn, nhưng từng chữ đều rất rõ ràng: “Em mới là con gái ruột của nhà họ Quý, người Hà Kiến Quân phải cưới cũng nên là con gái ruột nhà họ Quý. Chị đã chiếm vị trí của em ở nhà họ Quý suốt mười chín năm, chẳng lẽ ngay cả chuyện này chị cũng muốn chiếm sao?”
Quý Vân Thư nhìn cô ta.
Gương mặt Mạnh Lê dưới ánh đèn trông trắng bệch. Cô ta hơi nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười đầy vẻ chắc chắn sẽ giành được phần thắng: “Chị, những gì thuộc về em, đều nên trả lại cho em rồi.”
Quý Vân Thư chợt nhớ đến Mạnh Lê trong giấc mơ — người phụ nữ bụng mang dạ chửa đứng bên cạnh Hà Kiến Quân, người phụ nữ cười gọi cô là “chị” cũng từng để lộ biểu cảm như vậy trên gương mặt, như thể tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay cô ta.
Hóa ra cô ta cũng biết mọi chuyện trong giấc mơ.
Lần này Quý Vân Thư thật sự xác nhận Mạnh Lê cũng biết những chuyện đã xảy ra trong giấc mơ, hay nói đúng hơn là những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai. Nhưng cô không hề hoảng sợ, ngược lại trong lòng còn có một sự bình thản như mọi chuyện cuối cùng đã được định đoạt. Bởi ngay trong giấc mơ, cô đã quyết tâm cắt đứt với Hà Kiến Quân. Một người đàn ông như vậy căn bản không xứng làm chồng của Quý Vân Thư!
“Được thôi.” Quý Vân Thư đứng dậy, phủi phủi ống quần, sảng khoái gật đầu. “Chẳng phải chỉ là một người đàn ông thôi sao? Tôi nhường cho cô.”
---