Trước đó A Trữ còn chê Minh Hà hét giá trên trời, lẩm bẩm chửi người ta. Giờ đây nàng chỉ muốn tự tát mình mấy cái, rốt cuộc là kẻ nào nói đắt hả?
Kẻ nào nói đắt thì mau tự kiểm điểm lại bản thân đi, đắt ở chỗ nào chứ?
Cái này rõ ràng là quá đáng giá rồi được không?!
“Tỷ tỷ tốt của muội.”
“Làm phiền tỷ phải nhọc lòng rồi.”
Vừa ân cần lau nước mưa cho Minh Hà, A Trữ vừa vô cùng thành khẩn nhận lỗi.
“Tỷ tỷ tốt, trước kia là do muội nông cạn, là muội lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, là muội có mắt mà không thấy Thái Sơn… Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của muội, tỷ vạn lần đừng chấp nhặt với muội nhé.”
Sau khi ân cần lau khô nước mưa trên người Minh Hà, lại thành tâm thành ý nhận lỗi một hồi lâu, A Trữ lập tức rót thêm một chén trà nóng.
“Tỷ tỷ, thứ lỗi cho muội đường đột hỏi thêm một câu, phương thuốc này của tỷ chỉ cần dùng một lần là được, hay là còn phải…”
Phương thuốc này linh nghiệm thì đúng là linh nghiệm thật, nhưng vừa nhớ tới cơn đau như lột da róc thịt kia, A Trữ vẫn sợ đến mức nói lắp: “… hay là còn phải dùng thêm mấy lần nữa?”
Hiển nhiên, dáng vẻ của A Trữ và Minh Hà rơi vào mắt người khác lại càng khiến hiệu quả của thần dược được khẳng định thêm mấy phần. Cứ nhìn cái đức hạnh của A Trữ suốt bao năm nay mà xem, nếu không phải phương thuốc của Minh Hà thật sự hữu dụng, nàng tuyệt đối không thể diễn ra cái bộ dạng ân cần hầu hạ đến thế kia được.
Còn về phía Minh Hà, nàng ta nhìn khuôn mặt xinh đẹp đến mức khiến người ta hoa mắt kia, cùng nụ cười lấy lòng cứ lượn qua lượn lại trước mặt mình…
Vô thức bưng chén trà đưa lên miệng, đầu óc Minh Hà rối tinh rối mù, căn bản chẳng nghe rõ A Trữ đang nói gì, chỉ “ừ ừ à à” gật đầu cho có lệ.
Tốt quá rồi, tốt quá rồi, chỉ cần dùng một lần là được!
Thấy Minh Hà gật đầu, A Trữ mừng đến suýt khóc thành tiếng.
Suýt chút nữa thì vui quá hóa khóc, A Trữ lại rót thêm trà vào chén cho Minh Hà. Lúc đưa chén trà qua, nàng nghiêng đầu nhìn quanh, thế nhưng chỉ thấy căn phòng trống trơn.
Nàng đầy vẻ nghi hoặc: “Ơ, người đâu hết rồi?”
Vừa nãy chẳng phải còn đầy một phòng người sao?
Minh Hà nhận lấy chén trà, theo bản năng đáp: “Bọn họ đi…”
Hỏng rồi!
Minh Hà cũng đột nhiên phản ứng lại, cỏ Thất Tinh Diệp trong cung thì có được bao nhiêu? Dịch Đình đông người như vậy, chút bột cỏ kia đủ cho ai dùng chứ?
Huống hồ Thất Tinh Diệp chỉ mọc vào khoảng cuối xuân đầu hạ, qua thêm vài ngày nữa là héo tàn hết rồi. Đã vậy lúc này bên ngoài còn đang mưa, để nước mưa xối qua một trận… Nghĩ tới chuyện bị người khác nhanh chân giành mất trước, Minh Hà lập tức sa sầm mặt mày, đặt mạnh chén trà xuống, vụt đứng dậy rồi hớt hải chạy ra ngoài.
“Minh Hà tỷ!”
“Minh Hà tỷ, tỷ đi đâu vậy?” A Trữ ngơ ngác đuổi theo: “Mang theo dù giấy đi, bên ngoài vẫn còn mưa mà…”
Mưa sao?
Lúc này có mưa đao rơi xuống cũng mặc kệ luôn rồi!
Trong màn mưa xuân lất phất, chỉ còn lại một mình A Trữ đứng dưới mái hiên, hơi mờ mịt nhìn theo từng tốp người cũng đang đội mưa chạy ra ngoài.
Nước mưa len vào cổ áo khiến A Trữ rùng mình một cái.
Lần này nàng cũng chẳng còn lòng dạ đâu mà để ý chuyện khác nữa, vội vàng chạy vào phòng lau nước mưa trên người mình.