Mọi người nhìn nhau…
Trông vẻ mặt Minh Hà quả thực không giống như muốn giúp A Trữ, vậy cái màn “người sống biến hình” của A Trữ này… Thấy Minh Hà chạy thẳng tới Bắc viện, không ít người cũng vội vàng nối gót theo sau.
“Rào…”
Bầu trời âm u suốt hồi lâu cuối cùng cũng đổ mưa, những hạt mưa lẫn trong cơn gió lạnh ào ào rơi xuống.
Mưa lạnh táp lên người Minh Hà nhưng chẳng thể ngăn nổi bước chân nàng ta.
Rốt cuộc vẫn là người đã học quy củ nhiều năm, dù có gấp gáp đến đâu, sau khi ra khỏi Đông viện Minh Hà cũng không dám chạy loạn, chỉ có thể rảo bước thật nhanh về phía Bắc viện.
Hôm nay Đông viện náo nhiệt như vậy, Bắc viện hiển nhiên cũng chẳng yên tĩnh gì. Chỉ có điều cái tính nết kia của A Trữ… nói trắng ra là thực sự đáng ghét, ngày thường số người đấu khẩu kết oán, sinh ra hiềm khích với nàng không hề ít.
Đều là những thiếu nữ mười mấy tuổi đầu, chưa ai luyện được bản lĩnh “mình đồng da sắt”, “mặt dày tim đen”, nên số người vừa quay đầu đã vồn vã xáp lại nịnh bợ nàng thật sự chẳng có mấy ai.
Người đứng xa xa quan sát A Trữ thì nhiều, nhưng kẻ thật sự tiến lại gần thì ít. Ngược lại, phần lớn đều vây quanh mấy người cùng phòng với nàng để dò hỏi.
A Trữ mặc bộ y phục màu xanh liễu, đứng dưới gốc cây ngẩng cao đầu, làm bộ làm tịch ngắm hoa mộc lan.
Ngày trước A Trữ thường xuyên bị người ta túm lấy nhược điểm mà mỉa mai không ngớt, thậm chí còn bị đặt cho một cái biệt danh khó nghe vô cùng.
Nay khó khăn lắm mới có được “linh đan diệu dược” để xoay mình, cho nên dù trước đó đau đến chết đi sống lại, A Trữ vẫn cố gắng chống đỡ một hơi, gượng dậy nghếch mặt lên bắt đầu khoe khoang.
Nào ngờ cố gồng mình tạo dáng suốt nửa ngày, gió xuân chưa thấy đâu, lại đợi được một trận mưa ào ào trút xuống. A Trữ cạn lời ngẩng đầu nhìn trời, thầm mắng ông trời cả buổi mới chịu quay vào phòng.
Vừa định bước qua ngưỡng cửa, nàng bỗng nghe thấy một tiếng gọi hớt hải: “A Trữ!”
A Trữ nhíu mày, tiện tay hất nước mưa trên người, theo bản năng quay đầu lại.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như bỗng chốc bị kéo dài ra.
Nước mưa theo lọn tóc mai của Minh Hà nhỏ xuống, nàng ta đứng trong màn mưa mà hoàn toàn chẳng hề hay biết. Khoảnh khắc này, nàng ta không nghe thấy âm thanh nào khác, cũng chẳng nhìn thấy bất kỳ ai, chỉ xuyên qua màn mưa mà ngơ ngác nhìn người trước mặt, tựa như một nhành non xanh mới được gột rửa trong làn mưa xuân mờ sương.
Bọn họ không hề lừa người, A Trữ thật sự… thật sự đã thay đổi rồi… Giống cái gì nhỉ, giống cái gì đây?
Giống như mây phủ tuyết ngưng, như ánh trăng sáng đầy non xanh.
Trong phút chốc, Minh Hà đứng chôn chân tại chỗ, không nói không rằng nhìn người trước mặt đến ngẩn ngơ.
Trái lại, sau khi nhìn rõ người tới là “ân nhân”, sắc mặt A Trữ lập tức thay đổi. Nàng vui vẻ hớn hở đội mưa chạy tới, vừa chạy vừa thân thiết gọi: “Minh Hà tỷ.”
A Trữ vừa động đậy, khung cảnh đẹp như tranh liền tan vỡ. Lại thêm thần sắc nịnh nọt của nàng, cái ảo giác về “một cành thanh lạnh như băng tuyết”, “người ngọc mới tựa bên mộc lan” phút chốc biến mất sạch sẽ.
Sắc mặt Minh Hà có chút ngây dại, đôi môi khẽ run lên.
“A Trữ, ngươi…”
A Trữ kéo người cùng vào phòng mà chẳng hề để ý đến sắc mặt Minh Hà. Vừa bước vào trong, nàng đã cuống quýt lấy khăn bông lau nước mưa trên mặt và người Minh Hà.