Nương Nương Gặp Ma

Chương 15

Trước Sau

break

“Ngươi đã có thể bán cho nàng ta, lẽ nào bọn ta lại thiếu bạc của ngươi chắc?”

“Minh Hà, bọn ta cũng không có ý định xin không phương thuốc, ngươi cứ việc ra giá…”

Được lắm, còn chưa đắc ý được nửa khắc đã bị nhấn chìm trong một đống lời lẽ mỉa mai quái gở, Minh Hà lập tức nổi nóng, rõ ràng ban đầu đã nói là cùng nhau dạy cho A Trữ một bài học. Phải, nàng ta có thu bạc, nhưng chẳng phải là do đám người này đều không muốn ra mặt sao?

Việc đứng ra đắc tội người khác là nàng ta làm, giờ lại đỏ mắt ghen tị vì nàng ta kiếm được bạc sao?

Xí!

Lúc trước thì cả đám đi đâu hết rồi?

Bạc đã rơi vào tay nàng ta thì tuyệt đối không có lý nào phải chia cho kẻ khác!

Khuôn mặt Minh Hà đỏ bừng, hai tay nắm chặt, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận, phẫn nộ nói: “Được lắm, giờ thì cái gì bẩn thỉu hôi hám cũng muốn hắt hết lên đầu ta đúng không?!”

“Phải, ta có thu bạc của A Trữ, nhưng đó là thứ ta xứng đáng được nhận!”

Minh Hà tức đến hừ hừ, ngẩng cao đầu, chẳng thèm kiêng dè mà trả hết đống lời mỉa mai kia về chính chủ.

“Hừ, còn có mặt mũi hỏi ta phương thuốc? Từng người các ngươi ở đây giả bộ cái gì? Cái bột cỏ Thất Tinh Diệp đó chẳng lẽ do mình ta thu thập chắc?”

Những kẻ trước đó vừa nghe nói muốn dạy dỗ A Trữ liền tiện tay gom góp bột cỏ Thất Tinh Diệp, lúc này thấy Minh Hà cắn càn như vậy, sắc mặt cũng dần trầm xuống.

Nhưng rõ ràng phản ứng ngoài dự tính này của Minh Hà cũng khiến không ít người nhận ra có điều không ổn.

Lục Mai vốn im lặng từ nãy giờ khẽ cau mày, hỏi: “Minh Hà, ngươi nói thứ đưa cho A Trữ là bột cỏ Thất Tinh Diệp?”

Minh Hà đang nổi nóng, nhìn đám cung nhân xung quanh mà cười lạnh: “Đến nước này rồi còn giả bộ cái gì nữa?”

“Minh Hà tỷ.” Hồng Châu đứng gần đó cắn môi: “Cũng không phải bọn muội không tin tỷ, thật sự là… thật sự là A Trữ nàng ta, nàng ta bây giờ cứ như biến thành một người khác vậy.”

“Đúng đó, Minh Hà, ta… hôm nay ta cũng tới Đông viện, vừa bước vào nhìn thấy A Trữ, lúc ấy ta liền đứng sững cả người.”

Còn có thể biến thành dạng gì nữa?

Cái cảm giác vừa đau vừa ngứa do bột cỏ Thất Tinh Diệp gây ra, Minh Hà đâu phải chưa từng thử qua. Nàng ta hừ lạnh một tiếng: “Đã nói là phương thuốc dân gian thì chính là phương thuốc dân gian. Là bản thân A Trữ tự nguyện thử, cho dù có sưng vù như mắc quai bị thì liên quan gì đến ta?”

Haizz, hóa ra là ông nói gà bà nói vịt nãy giờ.

Thúy Văn hoàn hồn lại, liên tục lắc đầu: “Không phải, Minh Hà. A Trữ nàng ta không đau không ngứa, không sưng không chướng, trái lại còn… da trắng như tuyết, xinh đẹp như bước ra từ trong tranh vậy.”

???

Thấy vẻ mặt Minh Hà đầy nghi hoặc, trông không giống giả vờ, Lãm Nguyệt khẽ thở dài rồi tiếp lời: “Thúy Văn nói đều là thật cả, bằng không bọn ta cũng chẳng kéo đến hỏi ngươi.”

Minh Hà: “…”

“Sáng sớm tinh mơ, lẽ nào bao nhiêu người bọn ta lại rảnh rỗi tới đây trêu chọc ngươi chắc?”

Cánh tay bị Lãm Nguyệt kéo nhẹ, Tuệ Châu bĩu môi: “A Trữ đang ở Bắc viện đấy, không tin thì ngươi tự đi mà xem.”

Từ lúc bước vào viện đến giờ liên tiếp xoay chuyển mấy phen, khiến đầu óc Minh Hà như bị nhét đầy một đống thứ hỗn loạn. Nàng ta mím chặt môi, không nói hai lời đã đột ngột sải bước lao thẳng về phía Bắc viện.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương