“Xem kìa, Minh Hà tới rồi!!!”
Chẳng biết là ai hô lên một tiếng, cả Đông viện tức khắc im bặt, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn sang…
Đối diện với vô số ánh mắt nhìn chằm chằm, Minh Hà vừa đặt một chân vào viện: “…”
“Minh Hà!”
“Minh Hà tỷ!”
Chính chủ vừa lộ diện, tức khắc như gáo nước lạnh hắt vào chảo dầu sôi, bầu không khí vốn đã náo nhiệt nay càng bùng nổ hơn nữa.
Đám cung nhân vừa phấn khích gọi lớn vừa ùa tới. Minh Hà còn đang ngơ ngác đã bị vây quanh kéo vào trong viện một cách hồ đồ.
“Minh Hà.”
“Minh Hà, có phải A Trữ dùng Ngọc Nữ Sương lấy từ chỗ tỷ không?”
“Minh Hà tỷ, A Trữ…”
“Minh Hà, thứ ngươi đưa cho nàng ta có phải là…”
Từng gương mặt kích động, sốt sắng lại đầy mong chờ vây kín lấy Minh Hà, ai nấy đều sợ chậm hơn người khác mà tranh nhau mở miệng.
Giữa đống âm thanh ríu rít hỗn loạn, Minh Hà đầu óc quay cuồng, miễn cưỡng nghe được vài câu, chỉ biết là có liên quan tới A Trữ…
Nghĩ sơ qua một chút, Minh Hà tự cảm thấy mình đã hiểu rồi, chắc hẳn là con ngốc đáng ghét A Trữ kia đã dùng bột cỏ Thất Tinh Diệp, sau đó mất mặt trước bao người.
Hầy, chuyện khác thì thôi, chứ vừa nhắc tới việc này, Minh Hà lập tức phấn chấn tinh thần. Nàng ta thật sự chẳng sợ A Trữ tìm mình gây sự vì chuyện ấy.
Dù sao cái gọi là phương thuốc dân gian này, nếu thật sự vẹn toàn đôi đường, lần nào cũng linh nghiệm, vậy còn gọi gì là bí phương nữa?
Nếu thật sự có phương thuốc quý giá linh nghiệm đến thế, thì đến lượt A Trữ dùng chắc?
Huống hồ, chẳng lẽ cái chốn hậu cung này lại là nơi giảng đạo lý?
Những năm qua, số người trong Dịch Đình dùng phương thuốc giả để lừa A Trữ cũng chẳng ít, vậy mà có thấy A Trữ tìm tới cửa chiếm được chút lợi lộc nào đâu.
Cho dù lần này Minh Hà có “khẩu vị” lớn hơn người khác một chút… nhưng nàng ta còn có một vị tỷ tỷ đang làm việc trong cung cơ mà.
Lúc này thấy đám cung nhân bên cạnh “ủng hộ” nhiệt tình như vậy, Minh Hà vừa xử lý được kẻ đáng ghét, lại vừa dễ dàng kiếm được bạc trắng đầy tay, liền cố nén vẻ đắc ý, ngẩng cao đầu, xua tay cười nói: “Ta còn tưởng chuyện gì, làm ta giật cả mình.”
“A Trữ nàng ta tính là cái thá gì chứ?”
“Nói cho cùng thì chuyện này cũng chẳng phải đại sự gì, chẳng qua là ta muốn thay mọi người trút giận một phen thôi.”
Lời này của Minh Hà vừa dứt, hiện trường lập tức im phăng phắc, mọi người nhìn nhau đầy vẻ cạn lời.
Ngươi nói A Trữ biến thành cái bộ dạng kia là… là để thay mọi người trút giận sao?
Đây là trút giận kiểu gì?
Thổi ra tiên khí chắc?!
Mọi người vốn đã bất mãn với A Trữ, giờ đây ngay cả Minh Hà cũng bị kéo theo nói xấu.
Ngày thường trước mặt bọn ta, mười câu thì hết tám câu ngươi nói xấu A Trữ. Kết quả đến lúc gần kỳ tuyển chọn cung nữ, ngươi lại sớm chạy đi lấy lòng người ta. Bây giờ còn giả bộ đứng đây nói mấy lời quanh co lấp liếm.
“Minh Hà, nếu ngươi không muốn nói… mọi người cũng chẳng ép ngươi, nhưng ngươi đem bọn ta ra đùa giỡn thế này thì thật chẳng có ý nghĩa gì cả.”
“Đúng đấy, đúng đấy. Bao nhiêu người bọn ta đã đứng đây chờ ngươi từ sớm, nào có kiểu ngươi hồ đồ lừa người như vậy, thật khiến người ta chê cười.”
“Minh Hà, ngươi cũng biết tính nết A Trữ thế nào rồi, vậy mà còn dâng món hời cho nàng ta, ngươi có được kết cục gì tốt không?”