Nương Nương Gặp Ma

Chương 13

Trước Sau

break

Lúc này, Dương ma ma mặt đen như đáy nồi, ánh mắt âm trầm nhìn về phía đám người Bắc viện.

“A Trữ đâu? Sao nàng ta không tới?”

Mấy kẻ cùng phòng với A Trữ sợ đến mức chẳng dám thở mạnh.

A Trữ vốn dĩ chẳng bao giờ hành động cùng bọn họ. Đêm qua lại náo loạn một trận như thế, đám người Tây uyển sáng nay đều dậy muộn, gần như vừa mở mắt ra đã theo bản năng vội vàng chạy tới đây.

Thấy không ai trả lời, Dương ma ma trực tiếp điểm danh: “Trúc Thanh, ngươi nói xem.”

Trúc Thanh vốn nhát gan, lại chẳng chịu nổi bị dọa nạt. Dương ma ma vừa hỏi, nàng ta lập tức ấp úng đáp: “A Trữ… vẫn còn ở trong phòng…”

Dương ma ma nhíu mày, sắc mặt càng thêm âm u: “Vẫn còn ở trong phòng?!”

“Một mình nàng ta ở trong đó làm cái gì?!”

Trúc Thanh sợ đến run bắn cả người, giọng nói cũng mang theo tiếng khóc: “Đêm qua… đêm qua A Trữ tự mình bôi… bôi một ít Ngọc Nữ phấn, sau đó liền thấy không khỏe…”

Thôi xong. Nghe tới đây, Dương ma ma cũng phải câm lặng một lúc. Hiển nhiên chuyện A Trữ những năm qua tìm đủ mọi cách giày vò lớp da của mình, ngay cả Dương ma ma cũng từng nghe qua đôi chút.

Lại nhìn đám tiểu cung nhân phía dưới, kẻ nào kẻ nấy thần sắc khác nhau, Dương ma ma lập tức cười lạnh trong lòng. Được lắm, tám chín phần mười là nghịch dại sinh chuyện rồi.

Cũng tốt, kỳ tuyển chọn cung nữ đang đến gần, giết gà dọa khỉ vốn là lệ thường.

“Tất cả theo ta qua đó xem.”

Ánh mắt Dương ma ma lạnh lẽo, rõ ràng đã hạ quyết tâm mượn chuyện của A Trữ để gõ đầu đám cung nhân này một trận nhớ đời, khiến bọn họ khắc cốt ghi tâm bài học lần này, sau này không dám tái phạm nữa.

“Đừng tưởng mấy trò vặt vãnh của các ngươi không ai nhìn ra.”

“Nếu A Trữ thật sự xảy ra chuyện, các ngươi đừng hòng sống yên ổn.”

Câu cuối cùng khiến lòng mọi người đều bất an. Cái đồ ngu xuẩn đáng ghét A Trữ kia, bọn họ chỉ muốn trút giận một chút thôi, ai ngờ chỉ có mình nàng ta làm tới mức sống dở chết dở thế này?

Dù trong lòng nghĩ gì, lúc này cũng chẳng ai dám hé răng. Cả đám thấp thỏm đi theo sau Dương ma ma, hướng về phía Tây uyển.

Dịch Đình, Đông viện.

Sáng sớm hôm nay, bầu trời bên ngoài đã âm u xám xịt, đến giờ này vẫn chưa thấy quang đãng. Từng cơn gió lạnh hun hút cuốn theo hơi rét, thổi quét khiến cỏ cây trong viện xào xạc nghiêng ngả.

“Ngươi nói xem A Trữ hiện giờ… là thật hay giả?”

Thấy người bên cạnh không tin, Thúy Văn chen trong đám đông sốt ruột đến mức giậm chân liên hồi, nàng ta vội nói: “Chuyện đó mà còn giả được sao?!”

“Ngay cả Dương ma ma đã đích thân tới đó, lại có bao nhiêu người cùng tận mắt chứng kiến, ta còn lừa ngươi chắc? Không tin thì ngươi cứ hỏi Yến Nhi xem.”

Yến Nhi bị kéo lấy cánh tay cũng gật đầu: “Nguyễn tỷ tỷ, Thúy tỷ tỷ nói đều là thật, ngay cả ta… lúc đó cũng bị dọa cho giật mình.”

“…”

“Bên Bắc viện đã truyền lời rồi, ai nấy đều nói tận mắt nhìn thấy nàng ta lấy từ chỗ Minh Hà.”

“Minh Hà đưa sao?”

“Minh Hà đâu rồi?”

“Minh Hà từ sớm đã tới tú phòng đưa đồ thêu rồi.”

“…”

Từng cơn âm phong xoáy tròn thổi qua cũng chẳng ngăn nổi nhiệt tình sục sôi của đám cung nhân trong Dịch Đình.

Từng lớp người đen nghịt chen kín Đông viện, kẻ thì mang vẻ kinh ngạc, người lại đầy nghi hoặc, ngươi một câu ta một lời, bàn tán xôn xao vô cùng náo nhiệt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương