Bọn họ từng nghĩ tới cảnh A Trữ vừa đau vừa ngứa, nhảy nhót loạn xạ như khỉ; cũng từng tưởng tượng dáng vẻ nàng tức tối chửi om sòm. Nhưng duy chỉ không ai ngờ nàng lại biến thành bộ dạng thế này.
Trong phòng chẳng còn ai nằm yên nổi nữa, tất cả đều ngồi dậy nhìn về phía A Trữ. Trúc Thanh đẩy đẩy Xuân Vân bên cạnh, lắp bắp nói: “Nàng… nàng ta thế này có phải hơi không ổn rồi không?”
Xuân Vân nuốt nước miếng, giọng cũng bất giác run rẩy: “Ta… ta cũng không biết nữa, bột cỏ này ta cũng từng thử qua rồi, cùng lắm chỉ khiến người ta thấy ngứa thôi mà.”
“Có phải nàng ta dùng nhiều quá không?”
Liên Song lúc này cũng không còn cười nổi nữa. Người bình thường thấy châm chích sẽ dừng tay, ai lại giống A Trữ, cứ điên cuồng bôi lên người mãi như thế chứ.
“Hình như… hình như nàng ta dùng hết cả gói bột đó rồi.”
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, không ai nói ra được nguyên do rõ ràng.
Thải Tước thử gọi vài tiếng: “A Trữ? A Trữ, giờ ngươi rốt cuộc thế nào rồi?”
Không có tiếng đáp lại. Kẻ đang co rúm trong chăn đột nhiên bất động.
Cảnh tượng ấy khiến tim ai nấy đều vọt lên tận cổ họng, đồng loạt quay sang nhìn Huệ Hạnh gan dạ nhất trong đám bọn họ.
Huệ Hạnh cắn răng, vén chăn đứng dậy, chỉnh lại y phục, xỏ giày rồi chậm rãi tiến về phía A Trữ.
“A Trữ?”
“A Trữ, ngươi nói một câu đi, đừng dọa bọn ta.”
Huệ Hạnh vừa gọi vừa run rẩy đưa tay định vén chăn lên, không ngờ người dưới chăn đột nhiên lại run bắn dữ dội.
!!!
Huệ Hạnh sợ đến mức tóc gáy dựng đứng.
Nàng ta bật ra một tiếng “a” ngắn ngủi, quay đầu lao thẳng về giường, chui tọt vào chăn quấn chặt lấy mình.
Chuỗi động tác ấy diễn ra nhanh như chớp. Mấy người khác trên giường vừa ngoảnh đầu lại đã thấy Huệ Hạnh chen chúc vào giữa bọn họ rồi.
“Vậy giờ phải làm sao đây?”
Mấy người nhìn nhau trân trân, lúc này chẳng còn ai dám bước lại gần nữa.
“Hay là đi tìm đại phu?”
“Đây là trong cung, phải tìm Ngự y. Chỉ e giờ này cửa cung đã hạ khóa rồi.”
Huống hồ với thân phận của bọn họ, e rằng có bệnh chết ở đây cũng chẳng đợi nổi một vị Thái y đến xem.
“Đi tìm ma ma?”
Ý kiến này cũng không tồi, nhưng vấn đề là… ai đi?
Bởi lẽ ở chốn thâm cung này, có quá nhiều chuyện đã dạy cho bọn họ một bài học rõ ràng. Chuyện không liên quan đến mình thì đừng nhúng tay, không làm cùng lắm chỉ là lỗi nhỏ, nhưng đã làm rồi, trái lại rất dễ thành đại họa.
Cảnh tượng A Trữ đêm đầu nhập cung vì gặp ác mộng mà kêu gào kinh động đến ma ma, suýt nữa bị đánh chết, đến giờ vẫn còn rành rành trước mắt.
Nay kỳ tuyển cung đã cận kề, ai nấy đều chẳng muốn mạo hiểm.
Không một ai lên tiếng.
“Giờ đã quá muộn rồi. Nếu kinh động đến ma ma, chuyện sẽ bị xé ra to lắm. Hay là đợi đến mai, trời vừa sáng chúng ta lập tức đi bẩm báo?”
“Cũng… cũng được.”
Sau đó, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề cùng tiếng nức nở nghẹn ngào khe khẽ của A Trữ. Những người còn lại cũng chẳng dám ngủ, cứ thế ngồi trân trân nhìn nàng vật vã giãy giụa trong đau đớn.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tiếng động của A Trữ dường như nhỏ dần, mọi người cũng bắt đầu buồn ngủ, từng người dựa sát vào nhau, tựa lưng vào tường rồi dần dần thiếp đi.
…
Mỗi buổi sáng, cung nhân trong Dịch Đình đều phải điểm danh, bốn viện Đông Nam Tây Bắc đều có ma ma phụ trách giám sát.