Nương Nương Gặp Ma

Chương 11

Trước Sau

break

Cũng tại con ngốc A Trữ kia, cái bộ dạng đắc chí hợm hĩnh, chỉ chờ ngày tuyển chọn cung nữ để đổi đời của nàng thật sự quá phô trương, quá chướng mắt, khiến ai nấy đều thấy bực bội trong lòng.

Có kẻ chỉ đơn giản muốn dạy cho A Trữ một bài học, khiến nàng mất mặt.

Nhưng cũng có kẻ tính toán sâu xa hơn… Dù ai nấy đều mỉa mai A Trữ đen nhẻm, nhưng thực tế một người bình thường thì có thể đen đến mức nào chứ?

Chẳng qua chỉ là lời lẽ đầu môi để chọc tức A Trữ cho bõ ghét mà thôi. Huống hồ dung mạo A Trữ thực sự quá mức diễm lệ, vẻ mị hoặc gần như lộ rõ ra ngoài.

Lỡ đâu thì sao? Lỡ đâu nàng thực sự được phân đi hầu hạ chủ tử, rồi lọt vào mắt xanh của chủ tử thì phải làm sao?

Dù sao cái tài nịnh hót, lấy lòng của A Trữ đối với các vị cô cô, ma ma, tất cả mọi người đều đã tận mắt chứng kiến.

Thậm chí… trong cung còn có rất nhiều vị hoàng tử. Lỡ như gặp trúng vị nào, để A Trữ nhặt được vận may trời ban, một bước hóa phượng hoàng, thì chẳng phải sẽ khiến tất cả mọi người tức chết sao?

Thất Tinh Diệp này không gây chết người, nhưng với liều lượng như vậy, bảo đảm sẽ khiến da dẻ A Trữ vừa đỏ vừa sưng vừa ngứa, không có mười bữa nửa tháng thì đừng hòng hồi phục.

Bị chơi một vố thế này, mặc cho A Trữ có xoay xở ra sao thì đợt tuyển chọn cung nữ lần này cũng đừng mong được như ý nguyện!

Chỉ trong chốc lát, A Trữ đã bôi khắp những nơi tay mình chạm tới trên cơ thể, nhưng nàng vẫn chưa chịu dừng lại.

Những động tác lặp đi lặp lại một cách máy móc có thể phân tán sự chú ý của con người ở mức độ rất lớn. A Trữ cứ thế bôi hết lần này đến lần khác, mãi cho đến khi cảm giác châm chích ngứa ngáy cắt ngang hành động của nàng.

Cảm giác đau ngứa như bị thứ gì đó đốt phải.

Dần dần, khắp người A Trữ đều ngứa ngáy điên cuồng, là kiểu ngứa khiến người ta hận không thể dùng móng tay bấu sâu vào da thịt.

A Trữ theo bản năng vén áo lau người, đột nhiên một cơn đau dữ dội khác thường ập tới.

Cơn đau này đến vừa nhanh vừa mạnh, A Trữ đến ngồi cũng không ngồi vững, “rầm” một tiếng ngã vật xuống giường lớn.

“Hự…” Gân xanh trên trán A Trữ nổi cuồn cuộn, nàng gian nan nặn ra từ cổ họng một tiếng rên rỉ đau đớn đến tận cùng.

Không được hét, không được hét lên. Kinh động đến ma ma sẽ bị thiêu chết mất… Trong đầu chỉ còn duy nhất ý niệm này, A Trữ tống luôn tấm ga giường vào miệng, sống chết cắn chặt.

Giống như có một chiếc cưa sắc lẹm cứa đi cứa lại giữa các khớp xương, lại như lưỡi liềm cùn đang chậm rãi cắt xẻ xuyên qua da thịt.

Cơn đau thấu xương kéo dài khiến A Trữ nước mắt nước mũi giàn giụa, nàng trằn trọc co giật như một con giòi trên giường. Thế nhưng dưới nỗi đau cực hạn này, nàng lại không tài nào ngất đi được, đau đến mức bắt đầu không ngừng rên rỉ nghẹn ngào.

Chuyện này có phải nghiêm trọng quá rồi không?

Động tĩnh của A Trữ rõ ràng đã vượt ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Trúc Thanh là người đầu tiên không chịu nổi mà ngồi bật dậy. Trong bóng tối lờ mờ, nàng ta nhìn thấy ở vị trí cạnh cửa sổ, A Trữ đang cuộn tròn trong chăn, không ngừng rên rỉ và run rẩy.

Từng tiếng rên đau bị ép chặt như nặn ra từ cổ họng, cả người nàng còn run dữ dội đến mức như đang bị lột da sống. Cảnh tượng ấy khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy, hoàn toàn khác với những gì bọn họ từng tưởng tượng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương