Nương Nương Gặp Ma

Chương 10

Trước Sau

break

[Cảnh báo, hệ thống đang bị nhiễu sóng, phần thưởng... rẹt...]

[Yêu cầu...]

[Rè… rè…]

Trong cơn hoảng loạn tột độ, A Trữ hoàn toàn không để ý đến bất kỳ âm thanh nào khác, chỉ biết cắm đầu liều mạng chạy thật nhanh.

Mà con người khi lâm vào sợ hãi tột độ, theo bản năng sẽ tìm về nơi mình quen thuộc nhất.

Đầu óc A Trữ trống rỗng, chân bước không ngừng, một hơi chạy thẳng về Bắc viện.

“Rầm…!”

Cánh cửa bị tông bật mở. Dù biết người vừa vào là ai, nhưng người trong phòng vẫn bị dọa cho giật mình. Có kẻ lập tức lớn tiếng mắng A Trữ: “Xì, nửa đêm nửa hôm còn bày cái bộ mặt đó cho ai xem?”

Không có tiếng đáp lại.

A Trữ run rẩy đặt thùng nước xuống cạnh giường, chẳng nói chẳng rằng tự quấn chặt mình trong chăn, co rúm thành một cục. Trong đầu nàng lúc này toàn là hình ảnh bàn tay trắng bệch trương phình dưới ánh trăng kia.

Cả người nàng run lên không ngừng, hai hàm răng va vào nhau lập cập theo bản năng. Trong cơn sợ hãi cực độ, nước mắt cứ thế không ngừng trào xuống từ hốc mắt.

Có nên đi bẩm báo với ma ma không?

Không, không thể… Có người chết rồi, còn chẳng biết người chết là ai. Cho dù không liên quan đến nàng, nhưng hiện tại chẳng có ai làm chứng cho nàng cả.

Oan hồn trong cung này thật sự quá nhiều rồi.

Ở trong cung lâu năm, dù không muốn thừa nhận, A Trữ vẫn rất rõ, đám cung nhân bọn họ đều hèn mọn như cỏ rác.

Lý trí trì trệ bị cái lạnh thấu xương bao phủ, từng tấc từng tấc xâm chiếm lấy toàn thân A Trữ.

Nàng không muốn chết. Khó khăn lắm mới sống sót đến tận bây giờ, nàng còn phải tham gia tuyển chọn cung nữ, còn phải hầu hạ chủ tử thật tốt, nàng trung thành nhất mà… tiền đồ sáng lạn đang ở phía trước, nàng không muốn bị kéo vào chiếu ngục chịu cực hình tra khảo, đánh cho thân tàn ma dại.

A Trữ cắn chặt răng, mặc cho vị tanh nồng của máu lan khắp khoang miệng. Nàng chẳng nhìn thấy gì cả, nàng chỉ đi lấy nước thôi, đúng vậy, nàng chỉ đi lấy nước.

Nàng còn phải tắm rửa, còn phải bôi thuốc để thoát khỏi cái danh “Cục Than Đen” này. Đúng, chính là như thế.

A Trữ đột ngột bật dậy, cuống quýt lục lọi trong ngăn tủ. Sau khi chạm được vào gói giấy, nàng liền hấp tấp lôi nó ra.

Dưới ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, A Trữ gắng sức tháo sợi dây ngắn buộc trên gói giấy. Nhưng đôi tay nàng run dữ dội, căn bản không tài nào tháo nổi, ngay cả lớp giấy dầu cũng chẳng thể xé rách.

Cảm xúc đã bên bờ vực sụp đổ, A Trữ tống luôn gói giấy vào miệng, dùng răng điên cuồng cắn xé.

“Soẹt…”

Gói giấy bị xé bung, bột phấn bên trong đổ đầy lên tay A Trữ, còn hơn nửa rơi xuống chăn đệm.

Y phục ướt trên người nàng còn chưa kịp thay, nàng chỉ vội vàng nới lỏng áo ngoài, mặc kệ tất cả mà bôi bột phấn đầy lên mặt, lên người…

Hành động cuống cuồng nóng vội của A Trữ, trong mắt những kẻ không rõ tình hình bên ngoài, trông thật nực cười. Liên Song nhìn cảnh này nãy giờ, suýt chút nữa bật cười thành tiếng, vội vàng trùm chăn kín đầu để giấu đi tiếng cười.

Bôi đi, cứ bôi cho thỏa thích đi. Chút bột cỏ Thất Tinh Diệp này sẽ cho ngươi nếm đủ đau khổ.

Mặt sau của Thất Tinh Diệp có dính một lớp phấn trắng nhạt, khi chạm vào da thịt sẽ khiến người ta vừa đau vừa ngứa, để lâu còn làm da sưng đỏ tấy lên.

Chút bột cỏ này thu thập chẳng hề dễ dàng. Khoảng thời gian qua, hầu như tất cả cung nữ trong Dịch Đình đều tiện tay gom góp một ít, mới dồn thành được gói thuốc này.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương