Phải đợi đến đêm khuya, khi các quý nhân đã yên giấc, chỗ nước nóng thừa ra mới đến lượt bọn họ. Có tiền sử dụng bạc thì mua được, mà thứ A Trữ muốn mua chính là chỗ nước nóng thừa này.
...
Bên hồ Thái Dịch, A Trữ xách hai thùng nước lớn, vừa lầm lũi đi về phía Dịch Đình vừa thầm chửi rủa Minh Hà.
Cung nhân như các nàng, tiền tiêu vặt hàng tháng chỉ có nửa lượng bạc còm cõi. Ngày thường chẳng có lộc lá gì, cũng chẳng ai thèm biếu xén hiếu kính.
Dù rằng cái ăn cái mặc trong cung đều được lo liệu... nhưng nào là tiền tạ lễ cho ma ma, nào là mua quà lặt vặt biếu xén cho các cô cô... chẳng lẽ không tốn tiền?
Hai năm nay, A Trữ cắm mặt thêu thùa đến mù cả mắt mới kiếm thêm được hơn mười lượng bạc, vậy mà chỉ mở miệng một câu, Minh Hà đã trấn lột mất hơn quá nửa.
Đêm nay, A Trữ tiếc tiền không nỡ bỏ bạc ra thuê người gánh nước, đành tự mình è cổ xách về.
Ngõ sau của Dịch Đình nằm ở khu vực hẻo lánh, đi cắt ngang qua hồ Thái Dịch là đường gần nhất. Nơi này chẳng có cung điện nào quan trọng, nửa đêm nửa hôm cũng chẳng ma nào lai vãng.
"Con nha đầu lòng lang dạ sói, da mặt còn dày hơn cả da tao."
"Con quỷ lột da, năm lượng không đủ lại còn đòi tận mười lượng. Ha, chờ đêm nay dùng thuốc xong, sau này được chủ tử coi trọng, ta sẽ..."
Trời tối đen như mực, A Trữ vừa thở hồng hộc vừa hùng hổ chửi rủa, bất thần dẫm phải một hòn đá. Trọng tâm nghiêng ngả, cả người và hai thùng nước loạng choạng, nửa người đổ ập xuống mặt hồ Thái Dịch.
"Ùm..."
A Trữ vẫy vùng lóp ngóp, cố sức bám chặt vào bờ ao để không bị chìm nghỉm xuống dòng nước lạnh ngắt của hồ Thái Dịch.
"Khụ... khụ... khụ..."
Nửa thân ướt sũng, lại sặc mấy ngụm nước, A Trữ sợ tái xanh mặt, ôm lấy ngực ho sặc sụa.
Ho một chập, bình tĩnh lại, A Trữ đưa mắt nhìn cái thùng gỗ đang trôi lềnh bềnh cách đó không xa. Máu dồn lên não, vừa tức vừa giận, nàng nghiến răng ken két.
Đúng là lúc xui xẻo thì húp ngụm nước lã cũng mắc nghẹn!
A Trữ vừa thở phì phò chửi rủa vừa đành bất lực nhoài người ra túm lấy cái thùng gỗ trong ao.
Rào... Rào...
Dưới ánh trăng mờ ảo, mặt nước gợn sóng lăn tăn. Hình như trên tay nàng vướng vào thứ gì đó, A Trữ nhíu mày, quờ quạng nhặt lên... Vừa mềm vừa trơn tuột... Đây là cái thứ quái gì thế này?
Dưới ánh trăng vằng vặc, đồ vật vừa vớt lên khỏi mặt nước hiện rõ nguyên hình... Đó là một bàn tay!
Một bàn tay nhợt nhạt, trắng bệch, trương phình lên vì ngâm nước dưới ánh trăng.
!!!
Nhờ cái "phúc" lần đầu nhập cung bị vả cho toét máu mồm vì tội la hét hoảng loạn, nên bây giờ dù có đụng phải thứ gì, A Trữ cũng sẽ không hét toáng lên nữa. Nàng cắn chặt hàm răng, nghiến đến ứa cả máu mà vẫn không hé miệng.
Đầu óc trống rỗng, ánh mắt thất thần, A Trữ như cỗ máy tự động vứt phăng bàn tay kia đi. Nàng thẫn thờ vớt lấy chiếc thùng gỗ vừa trôi giạt tới, loạng choạng đứng lên, ngã trái ngã phải, gần như là bò lê bò lết.
Lúc đầu, A Trữ bước đi như người mộng du. Dần dà chuyển sang chạy nhanh, rồi càng chạy càng lao đi như điên, mặc kệ tất cả, ôm chặt cái thùng gỗ bán sống bán chết phóng thục mạng về Dịch Đình.
[Tít...]
[Thấy chết không cứu, đã xác định lộ trình bồi dưỡng ký chủ...]
[Ký chủ... ràng buộc... hệ thống...]
[Kích hoạt... phần thưởng... tuyết... mịn...]