Nụ cười trên mặt Minh Hà lập tức tắt ngấm.
Nàng ta hừ lạnh, trừng mắt nhìn A Trữ: "Muội thử đi hỏi dò những người khác xem có ai thèm bán thứ này cho muội không?"
"Hừ, chê đắt đúng không?"
"Đắt thì đừng có mua, cứ làm Cục Than Đen cả đời đi!"
Nói rồi, Minh Hà đưa tay định giật lại gói giấy.
"Tỷ..."
Máu nóng bốc lên ngùn ngụt trên đầu A Trữ, có điều da đen quá nên chẳng ai thấy nàng đỏ mặt. Nàng nắm chặt gói giấy, hai mắt trợn trừng nhìn Minh Hà, hận không thể đục luôn một lỗ trên người nàng ta.
Cái đồ lật lọng, cái đồ gian xảo tham lam, cái đồ khốn nạn, cái đồ... đồ nói lời như chó xì hơi!
A Trữ lôi cả mười tám đời tổ tông Minh Hà ra chửi rủa trong lòng. Nhưng cay đắng thay, cái điệu bộ giá cả niêm yết, không mặc cả, không mua thì lượn của Minh Hà lại càng khiến A Trữ đinh ninh gói thuốc này chắc chắn có tác dụng kỳ diệu...
Minh Hà túm chặt một góc gói giấy, nhìn A Trữ đang sống chết không chịu buông, thế là lạnh lùng ra tối hậu thư.
"Không mua thì bỏ tay ra!"
"Minh Hà tỷ."
A Trữ hít sâu một hơi, cố rặn ra một nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt.
"Ta mua, ta mua mà. Tỷ xem, tỷ cất công mang tới đây rồi, đồ cũng bọc kỹ càng cả, giờ xách về thì tốn công vô ích quá."
Nghe lọt lỗ tai hơn rồi đấy, Minh Hà hừ một tiếng: "Biết điều là tốt, đưa tiền đây."
"Minh Hà tỷ, ta thật lòng muốn mua mà, có điều mười lượng... quả thật... quả thật là đắt quá."
"Nể tình tỷ muội quen biết bao năm nay, tỷ bớt cho ta một chút đi, thêm một..." A Trữ dùng tay ra dấu một lượng, khẽ cắn răng, lại giơ thêm một ngón tay nữa: "Thêm hai lượng bạc, tỷ thấy sao?"
Minh Hà chẳng nói chẳng rằng, đưa tay định giằng lại gói giấy, A Trữ vội vàng che kín mít bằng cả hai tay.
"Chuyện gì cũng từ từ thương lượng mà tỷ, thêm ba lượng, ba lượng nhé!"
Hai bên cò kè mặc cả một hồi lâu, không chỉ A Trữ gãy lưỡi khô họng mà Minh Hà cũng bực dọc tức ngực. Cuối cùng, A Trữ phải nghiến răng nôn thêm sáu lượng bạc nữa thì vụ làm ăn này mới coi như chốt hạ.
Nắm chặt gói giấy trong tay, A Trữ nhìn theo bóng lưng đắc ý của Minh Hà mà nghiến răng hừ lạnh. Cứ đợi đấy, chờ ta được chủ tử cất nhắc, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lễ độ!
Hung hăng ghim một thù với Minh Hà trong lòng, xót đứt ruột mớ bạc vừa bay đi, A Trữ hậm hực trở về phòng.
Thấy A Trữ vừa vào đến nơi đã cẩn thận giấu giếm món đồ bảo bối, đám người trong phòng đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt cười đầy ẩn ý.
Minh Hà mang "thứ tốt" gì tới, người trong cái viện này chẳng ai là không biết. Chậc chậc, đợi lúc A Trữ dùng đến thứ đó, chắc chắn sẽ có kịch hay để xem.
Chẳng mấy chốc, Dịch Đình lại trở về vẻ yên tĩnh như thường ngày. Xét cho cùng, những cung nữ đã nhập cung lâu năm như A Trữ thì quy củ cũng đã học rành rẽ, chẳng cần ma ma phải xách ra tiền viện dạy dỗ lại từ đầu.
Có điều, lúc này A Trữ đang chọc kim thêu nhưng lại chẳng thèm màng tới công việc. Nàng cứ ngước nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, ước gì nó lặn quách xuống cho xong để trời mau tối, nàng còn được thử nghiệm cái phương thuốc khó khăn lắm mới lấy được này.
Nước nóng đun trên bếp trong cung phần lớn là dành cho các quý nhân, nhất là trước giờ đi ngủ thì lại càng là khung giờ cao điểm. Những lúc như thế, nước nóng chỉ ưu tiên phục vụ cho mấy vị chủ tử cành vàng lá ngọc kia, đám cung nhân như A Trữ làm gì có tư cách chạm vào.