Nương Nương Gặp Ma

Chương 7

Trước Sau

break

Lại nhìn làn da đen đúa của A Trữ, các nàng vội đưa tay che miệng cười thầm.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa: "A Trữ, muội về rồi đấy à?"

"Hà tỷ tỷ, ta đây." A Trữ vừa đáp lời vừa kéo vội áo xuống chỉnh tề. Vừa mở cửa ra, đập vào mắt nàng là Minh Hà đang xách theo một chiếc giỏ nhỏ.

"Tỷ tỷ tốt của ta, đồ của ta tỷ mang tới rồi chứ?"

A Trữ vừa hỏi, hai mắt vừa sáng rực lên dán chặt vào chiếc giỏ trên tay Minh Hà.

Minh Hà khinh khỉnh lườm A Trữ một cái, nhưng lúc A Trữ ngẩng lên nhìn thì nàng ta đã nhoẻn miệng cười: "Ta nhớ chứ sao không. Đây này, đồ vừa tới tay là ta mang qua cho muội luôn đấy."

Nói rồi, Minh Hà đưa gói giấy đang cầm cho nàng, cẩn thận dặn dò: "Tắm rửa sạch sẽ xong thì thoa đều lên toàn thân, đảm bảo chỉ nội trong ngày là thấy hiệu quả ngay."

A Trữ hớn hở nhận lấy gói giấy từ tay Minh Hà, ngẩng đầu lên vẫn không kìm được vẻ ghen tị khi nhìn làn da trắng ngần của đối phương.

Da A Trữ vốn ngăm đen, lúc ở ngoài cung thì trông cũng chẳng đến nỗi nào. Nhưng từ khi vào cung, nàng mới đau đớn nhận ra đến mặt mũi bọn công công thái giám còn trắng trẻo hơn nàng nhiều.

Đã thế A Trữ lại không được lòng người khác, hở ra là bọn họ lại nhân cơ hội xoáy sâu vào nỗi đau của nàng.

Không chỉ bóng gió chê bôi nước da đen đúa ấy, đám người kia còn gắn cho A Trữ cái biệt danh nghe khó lọt lỗ tai vô cùng, Cục Than Đen. Thậm chí có kẻ còn châm chọc than bạc hay than củi hồng dùng cho các quý nhân trong cung đốt sưởi còn trắng hơn cả da nàng... Mấy lời châm chọc ấy chọc tức A Trữ tới phát điên.

Nàng càng điên tiết thì người ta càng hăng hái trêu chọc. Người ta càng trêu, A Trữ lại càng để bụng, riết rồi chuyện này trở thành tâm bệnh của nàng luôn.

Mạng sống là quan trọng nhất, nghe đâu các vị nương nương quý nhân trong cung toàn cành vàng lá ngọc, trong mắt không thể chứa chấp được thứ đồ "dơ bẩn". Với cái điệu bộ đen thui thùi lùi thế này của A Trữ, quý nhân chắc chắn sẽ không ưa...

Thế thì làm sao mà sống nổi?

Vừa nghe thiên hạ đồn đại như vậy, A Trữ cuống cuồng như chuột chạy trên vung, sầu não bứt rứt, chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm cách.

Lăn lộn mấy năm ròng, A Trữ lại bắt đầu vái tứ phương xin công thức bí truyền, đặc biệt hay la liếm lân la ở mấy chỗ cung nữ có nước da trắng trẻo để dò hỏi, cuối cùng thì nay cũng có kết quả.

"Đội ơn tỷ, đội ơn tỷ."

A Trữ hớn hở rối rít tạ ơn. Nàng nâng niu gói giấy bằng cả hai tay như báu vật, vừa định quay lưng bước vào phòng thì bị Minh Hà chặn lại.

"A Trữ, tiền còn chưa đưa đâu đấy."

A Trữ vút ngẩng đầu lên.

"Minh Hà tỷ, lúc trước ta đưa rồi cơ mà?"

Minh Hà lúc này mới "à" lên một tiếng, làm như sực nhớ ra điều gì đó.

A Trữ cười làm lành: "Tỷ tỷ tốt, ta... ta đi thử luôn đây. Lúc nào rảnh, ta mời tỷ uống trà, uống trà loại xịn nhé."

Cánh tay đang chặn đường của Minh Hà vẫn không hề buông xuống, ngược lại, nàng ta còn trưng ra vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn A Trữ.

"A Trữ, năm lượng lúc trước chẳng phải chỉ là tiền đặt cọc thôi sao?"

"Muội còn phải đưa ta thêm mười lượng nữa cơ mà."

Vừa nghe xong, A Trữ tức đến mức giọng nói lạc cả đi.

"Rõ ràng đã thỏa thuận là năm lượng cơ mà, sao giờ tỷ lại đòi ta mười lượng? Minh Hà, tỷ đừng có mà tham lam vô đáy!"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương