Vừa mơ mộng tới những chuỗi ngày vinh hoa phú quý tương lai, A Trữ vừa hớn hở bước về Bắc viện. Đang định đẩy cửa vào nhà, bên tai nàng chợt vang lên một âm thanh kỳ quái:
[Tít...]
[Hệ... mỹ mạo... phát hiện... năng lượng, kích hoạt thất bại... yêu cầu hoàn thành nhiệm vụ... rẹt rẹt... Lưu ý: Hoàn thành... đồng nghĩa với việc chấp nhận... ràng buộc, vui lòng cập...]
[Yêu cầu ký... hoàn thành, kiểm tra thấy... nhiễu sóng không rõ nguyên nhân... đang chờ...]
Cái thứ quỷ quái này lại tới nữa rồi.
Nghe thấy động tĩnh, A Trữ âm thầm trợn trắng mắt, lười chẳng thèm để ý tới. Mấy bà lão tám mươi tuổi trong làng nói chuyện khéo còn nhanh nhẹn hơn cái thứ dở hơi này.
Cái thứ đồ chơi này đã bám riết lấy A Trữ ngót nghét chín năm trời.
Đó là vào một đêm ngay sau khi vừa nhập cung, A Trữ đang ngủ say thì bị âm thanh đứt quãng, rùng rợn này đánh thức.
Khi ấy nàng còn nhỏ tuổi, chưa trải sự đời, giật mình hét toáng lên, không những đánh thức những người chung phòng mà còn kinh động đến cả chưởng sự ma ma.
Oái oăm thay, âm thanh này chỉ có mỗi A Trữ nghe được. Nàng có khóc lóc ỉ ôi, hoảng sợ giải thích cỡ nào cũng chẳng ai thèm tin.
Tôn ma ma chưởng sự hùng hồn khẳng định nàng mắc chứng điên loạn. Trước mặt bao người, bà ta chẳng nói chẳng rằng, vung tay vả bốp bốp vào miệng A Trữ, đánh cho nàng váng đầu mờ mắt, máu mũi máu mồm thi nhau ứa ra, mặt sưng vù cả lên, mất mấy ngày trời không mở nổi miệng.
Trận đòn hiểm ác ấy đã phát huy tác dụng ngay tắp lự, dạy cho A Trữ biết cách ngậm chặt miệng lại. Có điều, A Trữ vẫn liên tục nghe thấy cái âm thanh khốn khiếp đó, vì quá ưu tư và kinh sợ nên đâm ra phát sốt.
Trong cơn mê man, nghe láng máng ma ma bảo nếu còn nổi điên nữa thì sẽ thiêu chết, A Trữ sợ quá choàng tỉnh, cơn sốt cũng lặn mất tăm.
Có vẻ như cái thứ quỷ quái này tạm thời chưa thể giết chết nàng được, nhưng ma ma trong cung thì chỉ cần phẩy tay một cái là có thể đem nàng đi thiêu sống. Đương nhiên A Trữ thà sợ ma ma sờ sờ ngay trước mắt còn hơn.
Về sau, A Trữ quỳ gối dập đầu tạ lỗi với ma ma, viện cớ vì mới xa nhà nên gặp ác mộng, nhất thời hoảng sợ mới gây ra tiếng động. Nàng dập đầu đến mức trán sưng vù, bầm tím thì chuyện này mới coi như êm xuôi.
Dạo đầu, dăm ba bữa là cái thứ này lại vang lên một lần. Dù A Trữ có chui rúc vào chăn bông, bịt chặt hai tai cũng không thoát. Nàng từng thử lắng nghe xem nó lải nhải cái gì, nhưng lọt vào tai chỉ toàn là những tiếng "rẹt rẹt" chói tai. Câu từ đứt đoạn, chắp vá, chỉ tổ làm nhức cả màng nhĩ.
Vài năm nay, A Trữ đã luyện được bản lĩnh nhắm mắt làm ngơ, coi cái mớ hỗn độn kia như không khí, làm việc gì cũng chẳng mảy may bị ảnh hưởng.
Nàng dồn hết kiên nhẫn để cắn răng chịu đựng, chỉ chờ ngày được chủ tử để mắt tới, vớt vát chút thể diện, dành dụm đủ bạc thì sẽ rước đại sư về cúng bái giải hạn, đuổi cổ cái thứ tà ma ngoại đạo này đi.
Về tới viện, vừa bước vào phòng, việc đầu tiên A Trữ làm là rửa tay, lau mồ hôi.
Liên Song, Xuân Vân và Trúc Thanh cũng đang ở trong phòng, nhưng coi nàng như vô hình. A Trữ cũng chẳng thèm chọc gậy bánh xe làm gì cho người ta ghét, quay lưng lại vén áo lên lau mồ hôi.
Ánh mắt ba người đồng loạt dán chặt vào A Trữ. Thấy nàng quấn băng che ngực kín mít, mấy người đưa mắt nhìn nhau, lộ rõ vẻ khinh khỉnh.