Nương Nương Gặp Ma

Chương 5

Trước Sau

break

Thấy Thường Bích dễ dãi bỏ qua, A Trữ mặt mày hớn hở rối rít vâng dạ, quay người chuồn lẹ như bôi mỡ vào đế giày.

Nãy giờ vẫn im lặng, Lục Mai lúc này mới tỏ vẻ lo lắng, nói nhỏ: "Ta thấy dáng vẻ vừa rồi của A Trữ có vẻ như đã đứng rình ở đó lâu lắm rồi, chẳng biết nó định giở trò gì, rồi nghe được những bao nhiêu nữa..."

Nghe vậy, đám tiểu cung nữ đều hoảng hốt nhìn về phía Thường Bích. Ở chốn hoàng cung này, dù là bất cứ lúc nào, bàn tán xoi mói chủ tử sau lưng đều là tội tày đình. Hôm nay cũng do bọn họ đắc ý vểnh đuôi lên mà đánh mất chừng mực, nếu A Trữ mang chuyện này ra chọc ngoáy thì rắc rối to.

"Chỉ dăm ba câu chuyện tuyển cung nữ thôi, không có gì to tát đâu." Thường Bích giữ vẻ mặt bình thản đáp: "Vài hôm nữa Tôn ma ma sẽ thông báo chuyện này thôi, tới lúc đó thì ai cũng biết cả."

Thấy Thường Bích nói nhẹ tựa lông hồng, đám tiểu cung nhân mới thở phào nhẹ nhõm. Bị A Trữ phá đám như thế, bọn họ cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà buôn dưa lê nữa, bèn vội vã giải tán.

...

Về phần A Trữ, sau khi đưa đồ xong bèn bước ra khỏi phòng giặt.

Mới đi được hai bước, nàng quay đầu lại, nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía sau.

"Cũng chỉ là đám cu li trong phòng giặt thôi mà có cái thá gì đâu. Đến Thường tỷ tỷ còn phải tươi cười với ta, thế mà các ngươi dám lên mặt à? Chờ đợt tuyển cung này ta lọt vào mắt xanh của chủ tử xem, lúc đó ta phải cho các ngươi biết tay."

Vừa đi, A Trữ vừa nghiến răng chửi thầm, trong đầu mải mê tính toán xem đợt tuyển người tới mình phải luồn cúi ở đâu để chui lọt.

Đúng vậy, tâm tư của A Trữ quả thực chẳng khó đoán chút nào. Nàng chỉ muốn theo hầu một vị chủ tử quyền cao chức trọng, chiếm được một chân béo bở, vừa được sủng ái lại vừa có thể diện. Đi đến đâu người ta cũng phải cười híp mắt nghênh đón, nịnh nọt gọi một tiếng "tỷ tỷ".

Chịu đủ bề khổ cực suốt chín năm ròng rã trong cung, từ đầu tới cuối A Trữ chỉ giác ngộ ra đúng một đạo lý: Cứ cái gì mà cần cù thật thà, hiền lương thục đức, nhân nghĩa đạo lý, toàn là giả dối tuốt!

Miễn ngươi chịu được khổ, thì khổ cực cứ thế mà ập lên đầu ngươi mãi không thôi.

Trên đời này thân thiết nhất chỉ có bạc trắng, đáng yêu nhất chỉ có quyền thế phú quý.

Chỉ cần vớ được hai thứ đó, thì có là loại cẩu tạp chủng đi chăng nữa cũng sẽ có một đống người xúm lại mà nâng ngươi lên tận trời xanh. Cái chốn hoàng cung này xưa nay vốn dĩ là một người làm quan, cả họ được nhờ. Vậy nên việc đi theo một người chủ tốt mới càng quan trọng hơn bao giờ hết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương