Thấy Tuệ Châu vẫn không chịu buông tha, định cắn mình cho bằng được, A Trữ chớp chớp mắt, bĩu môi, hơi hếch cằm lên, buông giọng mỉa mai: "Á à, Tuệ Châu ngươi thử nói xem, vừa nãy ngươi nói cái gì mà lại không dám cho người khác nghe?"
"Ngươi..."
Lãm Nguyệt vội vàng kéo Tuệ Châu đang định xông lên lại. "Bớt gây chuyện đi, Thường tỷ tỷ vẫn đang ở đây cơ mà, cứ để tỷ ấy giải quyết."
Lúc này chẳng ai nhảy ra cãi tay đôi với A Trữ nữa, nhưng đứa nào đứa nấy đều khó chịu lườm nguýt nàng.
Cứ thử nhìn cách A Trữ cư xử xem, đối với ma ma và mấy cung nữ lớn tuổi có thâm niên, nàng cung kính bao nhiêu thì cung kính bấy nhiêu.
Nói khó nghe một chút thì đúng là cái đồ mặt dày vô sỉ, lúc nào cũng chực chờ sấn sổ nịnh nọt.
Thế nhưng với đám tiểu cung nhân bọn họ, thì đôi mắt của nàng gần như hếch ngược lên tận trời cao.
Thường Bích nhìn A Trữ, ánh mắt cố ý dừng lại ở lớp phấn bôi trên mặt nàng.
A Trữ vốn da đen nhẻm, thế mà bôi phấn vào vẫn thấy rõ được cả màu son phấn, đủ hiểu là nàng trát dày đến cỡ nào.
Sự nịnh nọt của A Trữ cũng chẳng lấy được thiện cảm của Thường Bích.
Tuy da đen, nhưng ngũ quan của A Trữ quá đỗi sắc sảo, lúc nào cũng toát ra vẻ lẳng lơ, diễm lệ lấn át người khác.
Lẳng lơ đưa tình, ngực to óc quả nho, nịnh hót thô tục, mang đậm hơi hướm chợ búa...
Đó là những gì mà người ở Dịch Đình thường hay nhận xét về A Trữ.
Bọn họ mỉa mai sau lưng rằng nàng chẳng xứng đáng làm cung nữ hầu hạ người khác, mà phải vứt ra phường kỹ viện chốn Bách Phương Viên cầm khăn vẫy khách mới đúng.
Đúng vậy, tất cả mọi người ở Dịch Đình đều nhìn ra sự không an phận của A Trữ.
Nàng lại hay khoe khoang khoác lác, cái dã tâm muốn bay lên cành cao làm phượng hoàng gần như khắc luôn lên trán rồi.
Thế mà nàng lại rất giỏi việc lấy lòng từ ma ma này đến cô cô nọ, vuốt đuôi nịnh nọt kêu tanh tách, đâm ra đến giờ vẫn chưa bị tóm được lỗi lầm nào chí mạng...
"Thường tỷ tỷ?"
Thấy Thường Bích mãi chẳng nói năng gì, trong lòng A Trữ cũng bắt đầu đánh trống lảng.
Nàng gọi lại một tiếng, Thường Bích bèn cười đáp: "Làm khó muội nhớ tới ta nên mới cất công chạy tới một chuyến. Thôi, ta không có y phục cần giặt đâu, muội cứ đi làm việc của mình đi, kẻo chậm trễ thời gian lại bị ma ma quở trách."
"Vâng, vâng. Sau này Thường tỷ tỷ cần gì thì cứ dặn dò muội một tiếng nhé."