Thấy đám tiểu cung nữ xấu hổ cúi đầu, Thường Bích bèn dịu giọng lại, cho họ thêm chút ngon ngọt: "Nhìn cái dáng vẻ hưng phấn của các ngươi kìa. Thôi được rồi, để ta nói qua cho mà biết về yêu cầu chọn người ở các cung điện. Thời gian tới các ngươi cứ..."
"A Trữ, ngươi ngồi xổm ở đây làm cái gì thế?"
Tiếng hỏi han từ bên ngoài vọng vào cắt ngang lời Thường Bích.
Sắc mặt nàng ta khẽ thay đổi, vội vã đi ra phía cửa. Đám tiểu cung nữ lập tức xanh xám mặt mày, lật đật nối gót đi theo.
Ngay lúc này, A Trữ đang vận dụng cả tay lẫn chân, vểnh mông rụt cổ bằng một tư thế quái dị dán chặt vào cửa để cố sức nghe trộm. Nàng quay phắt đầu lại, hung hăng lườm Lục Mai một cái vì dám phá hỏng chuyện tốt của mình.
Nàng vểnh tai nghe mất hồi lâu, khó khăn lắm mới hóng được đoạn quan trọng nhất: Thái tử mừng thọ, Hoàng hậu nương nương phát hạt đậu vàng cho cung nhân. Thế rồi sao nữa? Hạt đậu vàng đó to hay nhỏ? Vàng có nguyên chất không? Năm nào cũng phát hay sao?
Bình thường mấy đứa cung nhân hay khoe khoang bép xép nói đến chuyện này, A Trữ nghe mà thấy ngứa ngáy cồn cào cả ruột gan. Chẳng thiết nói đến chuyện hạt vàng nữa, nàng muốn biết cung nào chuẩn bị tuyển người cơ. Ai dè vừa đến đoạn quan trọng thì Lục Mai lại không biết từ xó xỉnh nào chui ra làm hỏng bét mọi chuyện.
A Trữ lườm Lục Mai cháy máy, chẳng thèm nói câu nào, chỉ vớ vội cái chậu giặt quần áo dưới đất rồi quay người định chuồn. Nào ngờ chưa chạy được mấy bước thì cánh cửa phòng đã mở tung.
"A Trữ, ngươi lén lút ở đây làm gì đấy?"
Nghe thấy tiếng Thường Bích đằng sau, A Trữ khựng lại, mặt mày nhăn nhó vặn vẹo. Nhưng lúc quay lại, trên mặt A Trữ đã hiện lên nụ cười nịnh bợ: "Thường tỷ tỷ."
Thân thiết gọi người ta xong, A Trữ khua khua cái chậu giặt trên tay: "Ma ma sai ta mang y phục tới phòng giặt. Ta tiện đường tạt qua định hỏi xem Thường tỷ tỷ có y phục nào cần giặt không để mang đi luôn."
Tuệ Châu đứng cạnh Thường Bích bực bội nhìn dáng vẻ lấm lét, khúm núm nịnh bợ của A Trữ. Nàng ta vừa mở miệng là bóc mẽ không nể nang gì: "Nói phét! Ngươi đi đưa y phục sao còn phải lén lút trốn ở ngoài cửa làm gì? Khai mau, có phải ngươi đang nghe trộm bọn ta nói chuyện không hả?"
A Trữ trợn trắng mắt với Tuệ Châu, vẫn cố già mồm: "Ta chỉ muốn hỏi xem Thường tỷ tỷ có cần giặt y phục không thôi, sao ngươi lại cứ vu oan giá họa cho người tốt thế?"