“Chữa bệnh ư? Sao lại không nói thật chứ?” Trình Lập nghiêng đầu, phát hiện vành tai Lăng Tuần đỏ ửng.
Thật ra cậu đã phát hiện ra từ lâu, mỗi khi Lăng Tuần ngại ngùng, tuy mặt hắn chẳng có biểu cảm gì nhưng tai sẽ đỏ bừng.
“Cũng đâu phải chuyện gì mất mặt đâu.” Trình Lập thấy hắn không trả lời, bèn tự lẩm bẩm một mình: “Thật ra, đợi tôi phân hóa xong, nếu cậu thật sự cần pheromone của tôi để chữa bệnh, tôi cũng bằng lòng cho cậu. Nhưng mà, cậu lừa tôi làm gì chứ?”
“Vớ vẩn!” Lăng Tuần thẹn quá hóa giận, trừng mắt nhìn cậu: “Cậu có biết pheromone là thứ riêng tư đến mức nào không? Hơn nữa, pháp luật có quy định cực kỳ nghiêm ngặt về việc chiết xuất pheromone. Ngoại trừ bạn đời, bất kỳ ai sử dụng dịch chiết xuất từ pheromone của người khác đều phạm pháp, cậu không biết à?”
“Ừ, tôi biết mà.” Trình Lập thản nhiên trả lời: “Tôi... Tôi cũng không phải kẻ vong ân bội nghĩa. Trước đây cậu đã tặng tôi nhiều thứ như vậy, nếu lần này chúng ta ra ngoài được, đợi tôi phân hóa xong sẽ tìm cậu, đưa pheromone cho cậu. Cho nên, cậu đừng lừa tôi nữa, có được không?”
Trình Lập nói rất bình thản nhưng Lăng Tuần lại thấy vô cùng áy náy. Song, hắn lại thấy có chút tức giận. Chỉ vì mấy món đồ quèn đó mà Trình Lập đã đồng ý cho hắn pheromone, cũng dễ dãi quá rồi!
Chẳng hiểu sao, chuyện Trình Lập thôi học cộng thêm việc cậu tùy tiện đồng ý cho người khác pheromone khiến hắn bức bối như bị cào cấu tim gan, cả người không thoải mái.
“Nếu cậu đã đồng ý giúp tôi, vậy thì cậu phải hứa với tôi rằng nếu lần này thoát nạn, cậu phải quay lại trường đi học. Học phí cứ coi như tôi cho cậu mượn.”
Trình Lập gật đầu, vội đảm bảo: “Cậu yên tâm, tôi sẽ viết giấy nợ, nhất định sau này sẽ trả lại cho cậu.”
“Hai đứa chúng mày thì thầm cái gì đấy?” Người bắt cóc họ cầm một chai rượu, giọng nói thô lỗ xông vào phòng hỏi.
“Liên quan quái gì đến mày!” Dù đang bị bắt cóc, Lăng Tuần vẫn không giấu nổi tính tình thiếu gia của bản thân.
“Hừ!” Tên bắt cóc loạng choạng bước đến tát mạnh cho Lăng Tuần một bạt tai.
Khóe miệng Lăng Tuần bắt đầu rỉ máu, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên vẻ ngoan cường không chịu thua. Hắn thầm nghĩ, đợi hắn thoát ra ngoài, nếu không phế tên khốn này, hắn không mang họ Lăng.
Trình Lập thì sợ đứng hình, cậu rón rén kéo tay áo Lăng Tuần, ra hiệu cho hắn đừng nói nữa.
Tên bắt cóc nhìn chằm chằm Trình Lập một lúc, khóe miệng nhếch lên nụ cười bỉ ổi, rồi vươn tay nâng cằm cậu, cười toe toét hỏi: “Mày là Omega à?”
Trình Lập lắc đầu lia lịa, Lăng Tuần lập tức nhảy dựng lên đạp cho đối phương một cước rồi kéo Trình Lập vào lòng mình.
“Mày nói bậy! Cậu ta chưa phân hóa, vẫn là vị thành niên! Mày muốn làm gì?”
Tên bắt cóc bò dậy, chẳng thèm nghe Lăng Tuần nói gì, chỉ thấy lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Hắn ta vớ lấy chai rượu trong tay đập thẳng về phía Lăng Tuần. Hắn giơ tay đỡ được, lạnh giọng nói: “Mày mà còn dám động đến một sợi tóc của ông đây, tao đảm bảo, chúng mày sẽ không lấy được một xu nào hết.”
Người đàn ông chần chừ một lát, tay hắn ta bị Lăng Tuần siết đến phát đau, hắn ta bèn chửi đổng vài câu rồi đặt đồ xuống, bỏ ra ngoài.
Một tiếng “rầm”, cửa bị đóng sập lại, căn phòng chìm vào bóng tối.
Lăng Tuần thở dài, ôm Trình Lập ngồi xuống: “Thấy chưa? Người xấu nhiều lắm, tôi vừa bảo vệ cậu một lần đấy.”